Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ nhìn xem nàng, nhìn dung mạo tuyệt thế kia của nàng, không khỏi trầm mặc thoáng một phát, cuối cùng lộ ra dáng tươi cười, nói ra:
- Tên gọi đời này không có gì. Ngươi sẽ gọi là Tiên Nữ đi, nữ tử đến từ thế giới xa xôi kia.
"Tiên Nữ" nữ tử nghiêng trán, đọc một lần tên gọi, nàng cũng không có phản đối.
Tiên Nữ, đó cũng không phải một cái tên, nhưng là, khi Lý Thất Dạ lấy cho nàng một cái tên như vậy. Bất kể là Trác Kiếm Thi hay là Liễu Như Yên, đều cảm thấy cái tên này đặc biệt thích hợp với nữ tử trước mắt, tựa hồ trừ nàng ra, không có ai có thể gọi là Tiên Nữ.
Tiên Nữ tựa hồ không vui cũng không lo, nàng ngồi ở bên cạnh Lý Thất Dạ, có vài phần hiếu kỳ, nhìn xem Lý Thất Dạ, nói ra:
- Vậy còn tên của ngươi?
- Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ nhìn xem Tiên Nữ, cười thoáng một phát, nhẹ nhàng mà vì nàng chỉnh sửa mái tóc trên trán, nói ra:
- Phụ mẫu ta nói, khi ta sinh ra đã khóc bảy ngày bảy đêm. Có thể khóc. Cũng không phải chuyện xấu. Có thể khóc. Nói rõ thế gian này còn có thể có sự tình khiến cho ngươi bi thương. Nếu như ngay cả bi thương đều không có, thế giới này sẽ ảm đạm vô quang.
Nói đến đây, Lý Thất Dạ dừng một cái, nói ra:
- Khi còn bé, phụ mẫu ta nói, ta từ khi còn bé thật là thích khóc, vừa ra đời có thể khóc bảy ngày bảy đêm. Đương nhiên, ta khi còn bé khóc là vui vẻ. Nếu là một người khóc lên một đời một thế. Thút thít nỉ non muôn đời, như vậy, thế giới thật là khiến cho người ta bi thương. - Một người khóc, nói rõ thế giới này vẫn là tinh thải, xinh đẹp như vậy, nếu như muôn dân trăm họ khóc, chính là thế giới lại để cho người tuyệt vọng. Một thế giới nếu để cho muôn dân trăm họ đều tuyệt vọng, như vậy, thế giới này sẽ gặp phải băng diệt.