Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ lộ ra dáng tươi cười, lộ ra hàm răng tuyết trắng, nói ra:
- Ta đương nhiên biết thương hương tiếc ngọc, bất quá là muốn xem đối với ai mà nói.
Liễu Như Yên thập phần buồn bực, nhưng là lại không thể làm gì, hung danh của Lý Thất Dạ nàng cũng không phải không biết, Công Tôn Mỹ Ngọc, Thượng Quan Phi Yến tuyệt thế mỹ nhân như thế nói giết liền giết, căn bản là không nương tay, hung nhân như vậy làm ra sự tình đã không thể nói là kỳ quái.
Liễu Như Yên buồn bực ngồi xuống, nhưng là, khi nàng ngồi xuống mông đẹp không khỏi một hồi nóng rát đau nhức. Điều này khiến nàng không khỏi nhíu chặc mày.
Nhìn xem thần thái của Liễu Như Yên như vậy, Lý Thất Dạ không khỏi cười thoáng một phát, vừa cười vừa nói:
- Xem ra ta là ra tay nặng một chút.
Lời này rất có vẻ trêu chọc.
- Ngươi biết là tốt rồi.
Liễu Như Yên trợn mắt với Lý Thất Dạ một cái, mặc dù là như thế, vẫn là quyến rũ động lòng người, mị thái trêu chọc nhân tâm rung động.
Lý Thất Dạ nhìn xem Liễu Như Yên quyến rũ động lòng người. Cười, cái này lại để cho Liễu Như Yên vừa thẹn vừa xấu hổ. Không khỏi lại hung hăng lườm Lý Thất Dạ một cái.
Đối với bộ dáng này của Liễu Như Yên, Lý Thất Dạ cũng không thèm để ý, nhẹ nhàng mà nhấp lấy trà thơm, cười nhạt một tiếng. Nói ra:
- Trà của Thôn Ma Tông các ngươi, thật là trà ngon, bất quá nha, ngươi mị thái, lại càng thắng ở trên trà ngon của Thôn Ma Tông.
Lý Thất Dạ nói chuyện, cũng không biết là khen hay chê, mà Liễu Như Yên cũng không kiêu không nóng nảy, ưu nhã mà kiều mỵ, động tác của nàng thập phần khiến người thưởng thức. Nàng chậm rãi vì Lý Thất Dạ rót đầy.
Lý Thất Dạ tinh tế thưởng thức trà thơm, Liễu Như Yên cũng lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, ngay khi nàng yên tĩnh lại có một phen phong độ tư mê người khác.