Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lâm Diệu vụng trộm nhìn Lý Thất Dạ, nói ra câu này, mặt nàng nóng rát, toàn thân cũng nóng lên, nàng nói ra câu này cũng không khống chế được tâm tình của mình.
Lý Thất Dạ cười rộ lên, nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:
- Có phải huyết thống đế tử hay không. Theo ta thấy chuyện này không sao cả. Đối với ta mà nói, ta có được đạo tâm kiên định. Ta chính là người cao qý, chỉ cần đạo tâm bất diệt, thất bại vẫn có thể ngẩng đầu lên, ngăn cản cũng bị ta đánh xuyên qua. Thành công cũng không quên mình. Ta chính là ta. Đạo tâm bất diệt, tuyên cổ vĩnh tồn. - Cho nên, đối với chính mình mà nói, có được đạo tâm kiên định chính là có được tất cả.
Lý Thất Dạ nghiêm túc nói với nàng.
- Công tử chính là chân long trên cửu thiên, bách chiến bách thắng.
Lâm Diệu bật thốt lên khen ngợi, nàng không nhịn được nhìn qua Lý Thất Dạ, trong mắt của nàng, Lý Thất Dạ là hoàn mỹ như vậy, nàng phục hồi tinh thần lại, mặt mũi đầy chờ mong, vội vàng cúi đầu xuống.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:
- Chỉ cần ngươi có đạo tâm kiên định, ngươi cũng sẽ là phượng hoàng trên bầu trời, bay lượn trên bầu trời xa xôi.
- Ta, ta, ta có thể được không?
Nghe được Lý Thất Dạ nói như vậy, tâm hồn thiếu nữ của Lâm Diệu rung động mạnh, giống như bị điện giật, phượng hoàng bay ở chân trời, chuyện như vậy nàng chưa từng nghĩ qua.
Vào thời điểm này, Lý Thất Dạ nói một câu chẳng khác gì tia chớp xẹt qua nội tâm của nàng, giống như làm cho nàng nhìn thấy hào quang xinh đẹp nhất trên thế gian. - Vì cái gì không được?
Lý Thất Dạ cười lên, nói ra:
- Ai nói người sinh ra nhất định là cao quý, ai sinh ra chính là đê tiện? Thế gian vốn cũng không có cao quý đê tiện, nội tâm của ngươi cao quý, ngươi liền cao quý! Muôn đời đến nay, có bao nhiêu người nghịch thiên cải mệnh... - Trong năm tháng dài dằng dặc, lại có bao nhiêu người xuất thân thấp hèn, thời gian dài sẽ nhảy ra khỏi vận mệnh của mình.