Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Ở một chỗ khác đang ngồi là một bức tượng khắc, từ hình thái mà xem, bức tượng này hẳn là một nữ tính, thế nhưng, bức tượng điêu đắc thập phần không rõ, hoàn toàn khiến người ta không nhìn rõ được dung nhan của nữ tử này.
Nhưng, lại nhìn kỹ đường cong của bức tượng này, tựa hồ không phải tượng sư có ý định đem đường cong và đường viền điêu đắc không rõ như thế. Mà là nữ tử này có ý định không cho người thấy dung mạo của nàng. Là bản thân nàng không muốn biểu diễn chân dung của mình trước mặt hậu thế. Nàng biến mất mình hình dáng, ẩn vào phía sau màn, giống như là Lư Sơn trong mây mù, khiến cho không ai có thể nhìn trộm chân diện mục của nàng.
Lý Thất Dạ vẫn là lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, vẫn là không động đậy chút nào, hắn tựa như đã hóa đá, tựa hồ hoàn toàn không có phát hiện mấy người Giản Tiểu Thiết tiến đến. - Lý huynh, ngươi là làm sao vào được?
Giản Tiểu Thiết đưa mắt nhìn ngó xung quanh một lần, phát hiện bên trong cổ viện không có người nào, hắn không khỏi kỳ quái, nếu như không có người của Giản gia hắn mở ra cổ viện này, chỉ sợ là ngoại nhân không cách nào tiến đến.
Nhưng mà, Lý Thất Dạ vẫn là ngồi ở chỗ kia, cũng vẫn không động đậy. Không biết hắn là bị thế cờ trước mặt làm cho mê hoặc, hay là bởi vì cái gì, nói chung, hắn tựa như không nghe được Giản Tiểu Thiết nói.
Mấy người Hồng Ngọc Kiều cũng không khỏi hơi bị kỳ quái, Lý Thất Dạ sáng sớm đã rời đi, dĩ nhiên chạy đến nơi đây cùng với một bức thạch điêu chơi cờ, bọn họ nhìn thế cờ một chút, trước mắt thế cờ như vậy căn bản là mất trật tự không gì sánh được, căn bản khiến người ta nhìn không ra huyền diệu hay manh mối gì cả. - Công tử, ngươi không sao chứ?