Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ lạnh lùng nhìn Hồng Thiên Trụ một cái.
Lý Thất Dạ cuối cùng chỉ có nhẹ nhàng mà lắc đầu, nói rằng:
- Ngươi thật sự cho rằng bảo vệ cho Động Đình hồ là công lao của các ngươi? Nói khó nghe một chút, Thần Mộng Thiên Mộng Trấn Thiên kia đều có khả năng dễ dàng tiêu diệt các ngươi!
Nhưng, Thần Mộng Thiên cũng tốt, Thất Vũ Các cũng được, bọn họ chưa từng đối với Động Đình hồ động thủ, là bởi vì cái gì? Các ngươi thật sự cho rằng chỉ dựa vào mấy tên lão tổ sao? Các ngươi mấy tên lão tổ ở trong mắt người khác, đó là so với con kiến hôi cũng không kém là bao nhiêu! - Động Đình hồ chân chính tồn tại đến bây giờ, đó là bởi vì tổ tiên anh linh của các ngươi đang che chở cho các ngươi, chính là bởi vì có tổ tiên anh linh của các ngươi che chở, địch nhân mới không dám hành động thiếu suy nghĩ! Đã không có tổ tiên anh linh của các ngươi che chở, các ngươi chỉ là một đám kiến hôi, tại đây hải yêu vi tôn long yêu trong biển, nếu không phải các ngươi có anh linh che chở, các ngươi liền giống như một miếng thịt béo, bị một đám là máu cá mập phá tan thành từng mảnh!
Nói đến đây, Lý Thất Dạ nặng nề mà hừ một cái, lạnh lùng nói rằng:
- Nhưng mà, ngày hôm nay các ngươi lại đem tổ tiên anh linh của mình cũng quên mất không còn một mảnh! Dĩ nhiên không tế qua hồ, cũng không bái lạy tổ tiên, thật sự là buồn cười! - Tổ tiên anh linh?
Hồng Thiên Trụ không khỏi lầm bầm nói rằng.
Lý Thất Dạ có chút bất đắc dĩ, nhẹ nhàng mà lắc đầu, nói rằng:
- Ngươi sẽ không cho là tổ tiên anh linh của các ngươi chẳng qua là thứ phiêu miểu hư vô thôi.
Hồng Thiên Trụ cười khan một tiếng, thật lâu không biết nên nói như thế nào cho phải.
Ở một bên đang ngồi Hồng Ngọc Kiều cũng nói không ra lời, bởi vì nàng cũng không biết cái gì là tổ tiên anh linh, về phần truyền thừa thiết luật, thiết minh vật như vậy nàng cũng là biết được rất ít, Động Đình hồ đám lão tổ cũng không nguyện nhắc tới quá nhiều.