Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ lộ ra nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi ăn, đương nhiên, phần tay nghề này truyền đến từ nơi nào, hắn càng muốn rõ ràng hơn so với bất kỳ ai khác.
Trong lúc nhất thời, Lý Thất Dạ tựa như là quên hết thảy, giống như lại trở về niên đại năm đó.
Tựa hồ, trong hơi nước mông lung hắn thấy được hai tiểu nữ hài năm đó không ai nhường ai, một người có một đôi mắt tràn ngập trí tuệ, một người là có một đôi mắt kiên nghị vô cùng.
Bỗng nhiên, hắn lại thấy được một nữ hài tràn ngập trí tuệ, nàng ngồi ở chỗ đó, cùng hắn ăn đậu hũ cách thủy, nàng chỉ là lẳng lặng yên ăn, không nói gì, nhưng, hết thảy dường như đã nói ra.
Cuối cùng, hết thảy đều biến mất, ngoại trừ đậu hũ cách thủy nóng hổi tán phát hơi nước bên ngoài, không có cái gì, mặc kệ là tiểu nữ hài kia từng trở thành Nữ Đế, hay là tiểu nữ hài có một đôi tuệ nhãn, hết thảy đều yên tiêu khứ tán.
Hết thảy đi qua, đã từng là Nữ Đế cũng tốt, đã từng là tiên tử vô thượng trí tuệ cũng được, cuối cùng đều tan thành mây khói, tháng năm dài đằng đẵng đi qua về sau, chỉ còn lại một mình hắn ở chỗ này.
Một lát sau, Lý Thất Dạ ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua trong phủ Giản gia giăng đèn kết hoa, nhàn nhạt hỏi lão đầu :
- Giản gia có việc vui sao?
- Quan nhân còn không biết nha?
Lão đầu vội nói ra:
- Qua chút thời gian nữa là đến đại thọ tám ngàn tuổi Lão gia tử Giản gia, kỳ nhân dị sĩ ngũ hồ tứ hải đều đến Giản gia vì chúc thọ lão nhân gia.
- Lão gia tử Giản gia?
Lý Thất Dạ nhìn Giản gia một chút, thuận miệng hỏi:
- Đại danh là gì vậy ?
Lời nói của Lý Thất Dạ khiến lão đầu cảm thấy có chút khó khăn, hắn cười ha ha, nói ra:
- Quan nhân là vừa xuất đạo sao? Vậy mà không biết đại danh lão gia tử? Ta là một tên tiểu bối, không dám xưng tính danh lão nhân gia.