Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Qua hồi lâu, có tồn tại cổ xưa chính thức biết được chuyện xảy ra, cho dù là tồn tại cổ xưa này cũng cảm khái, nói:
- Bách Thánh Đường nha, truyền thuyết là anh linh chi địa, không thể khinh nhờn, chỉ có ngu xuẩn mới tự đi tìm đường chết. Một ít ngu xuẩn cũng không có nghĩ tới, Động Đình hồ là một khối bảo địa, bao nhiêu người thèm thuồng, vì cái gì trăm ngàn năm qua không có người nào động tới nó! Cũng phải, có chút ngu xuẩn vật tự tìm đường chết. Ta cái lão già khọm này cũng không muốn chen vào vũng nước đục này!
Loại tồn tại cổ xưa này nói xong, nhắm mắt ngủ say, không hề để ý tới loại chuyện này, càng không muốn đi chạm vào vũng nước đục này.
Trên hòn đảo, tấm biển cổ xưa quay trở về, nó vẫn nằm trên cửa điện, vẫn rất xưa cũ, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trương Bách Đồ bị loại lực lượng vô địch này áp chế hoảng sợ quỳ xuống đất, hắn thật lâu mới phục hồi tinh thần lại, trong khoảng thời gian ngắn nghẹn họng nhìn trân trối, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, một tấm biển xưa cũ của Bách Thánh Đường lại có được lực lượng cường đại như vậy..
Qua thật lâu sau, Trương Bách Đồ lúc này mới đứng lên, nhìn qua tấm biển cổ xưa, nói chuyện cũng lắp bắp, nói ra:
- Cái này, cái này, cái này, đây là...
Hắn lắp bắp nói nửa ngày, hoàn toàn không nói ra một câu nguyên vẹn.
- Ngươi bây giờ còn chưa hiểu sao? Thánh hiền che chở Bách Thánh Đường không phải ta.
Lý Thất Dạ nhìn qua Trương Bách Đồ nói chuyện cà lăm, nhàn nhạt nói:
- Là anh linh của Trương, Hứa, Hồng mấy dòng họ các ngươi hiển linh đấy!
- Anh linh?
Trương Bách Đồ thất thần trong thời gian ngắn.
- Tổ tiên các ngươi có lòng dạ to lớn, rộng rãi mà anh dũng, vào thời đại của bọn họ, bọn họ không phải cường đại nhấ, nhưng mà bọn họ vẫn được rất nhiều Thần Hoàng khâm phục. Đây không phải bởi vì công lao sự nghiệp của bọn họ, không bởi vì bọn họ cường đại, mà là vì lòng dạ của bọn họ, kính dâng chân thành, trung dũng mà vô tư. Phẩm chất của bọn họ được người khác kính nể, phẩm chất này giống như vàng ngọc.