Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trác Kiếm Thi yên tĩnh ngồi ở đó, nàng dường như vĩnh viễn vẫn ưu nhã thành thục như vậy, loại khí chất ưu nhã này làm cho nàng càng trở nên xinh đẹp.
- Nếu có thể đi theo công tử, đây là vinh hạnh của Vô Cấu Tam Tông.
Trác Kiếm Thi nói chuyện ôn nhàn, giọng điệu mềm mại khiến người ta nghe vào tai đặc biệt thoải mái.
Lý Thất Dạ cười cười, nhìn qua Trác Kiếm Thi, nói ra:
- Ngươi nghĩ muốn cái gì? Hoặc là nói, Thánh Tuyền Tông các ngươi muốn cái gì? Muốn một kỵ kình giả hay là muốn một đế chúng?
Nghe nói như vậy, Trác Kiếm Thi bắt đầu trầm mặc, qua một hồi lâu, nàng nhẹ nhàng nói ra:
- Công tử nguyện ý lưu cho Vô Cấu Tam Tông cái gì?
Lý Thất Dạ chỉ cười một tiếng, nhàn nhã nói:
- Ta không cần phải lưu lại cái gì cho Vô Cấu Tam Tông, trên thực tế, ta không nợ Vô Cấu Tam Tông các ngươi cái gì, ngược lại là Vô Cấu Tam Tông các ngươi thiếu nợ ta.
Trên thực tế ở kiếp này Lý Thất Dạ căn bản không muốn đi để ý tới những chuyện này, tuy hắn và Vô Cấu Tiên Đế có giao tình, nhưng mà, hắn không cần phải hộ giá cho Vô Cấu Tam Tông, hắn càng không cần phải vì Vô Cấu Tam Tông lưu lại cái gì.
Nghe được lời này, Trác Kiếm Thi chỉ thở dài một hơi, thời điểm này trên gương mặt mỹ phu nhân của nàng mới nhíu mày một cái, có một loại cảm giác xinh đẹp khác lạ, giống như một đóa hoa ưu sầu.
Lý Thất Dạ chỉ nhàng nhã phẩm tiên trà, đối với hắn mà nói, tất cả chỉ phong đạm vân khinh.
Qua một hồi lâu, Lý Thất Dạ nhìn Trác Kiếm Thi vừa cười vừa nói:
- Nếu như nói, ta thật lưu ngươi lại làm ấm giường, Thánh Tuyền Tông các ngươi, ta cái gì đều không muốn, chỉ cần ngươi, ngươi có đáp ứng không?
Lý Thất Dạ nói thế làm cho Trác Kiếm Thi bắt đầu trầm mặc, cuối cùng nhất, nàng ngẩng đầu nhìn Lý Thất Dạ, nghiêm túc nói ra: