Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ nói xong quay đầu lại nhìn Diệp Đồ, nói ra:
- Nhưng mà ở chỗ này cơ hội của Mị Linh sẽ càng lớn hơn một chút.
Diệp Đồ nghe được nói như vậy, trong nội tâm chấn động, hắn thoáng cái ý thức được cái gì, nghẹn ngào nói:
- Theo ý của công tử, Cổ Thuần Tiên Đế lúc còn trẻ cũng đi tới đây?
Đối với lời này, Lý Thất Dạ chỉ chỉ cười mà không trả lời.
Diệp Đồ cùng Đằng Tề Văn cũng có tiếc nuối, dù sao, cái này muôn đời khó bồng cơ duyên cứ như vậy bị bọn hắn không công địa bỏ qua.
- Không cần phải tiếc nuối, thứ này không có khả năng cưỡng cầu. Không phải ai tới đều có thể trở thành Cổ Thuần Tiên Đế, chuyện như thế không có biện pháp.
Lý Thất Dạ nói ra.
Diệp Đồ cùng Đằng Tề Văn cũng chỉ thở dài một hơi, Lý Thất Dạ dẫn bọn họ tới nơi này đã là đại ân đại đức, không thể đạt được cơ duyên như vậy, chỉ có thể nói cấp độ của mình không có đạt tới mà thôi. - Tề Văn, thứ nên truyền thụ ta cũng truyền thụ, cũng có thể bàn giao với thành Thiên Đằng, bàn giao với Quỳ Hoa lão đầu.
Lý Thất Dạ đi ở phía trước, nhàn nhạt nói:
- Ngược lại là Diệp Đồ, những ngày này ngươi làm tay chân cho ta, đã thật vất vả tới đây một chuyến, vậy giúp ngươi mưu được một kiện đồ vật a.
- Có thể ra sức khuyển mã cho công tử, chính là chuyện ta nên làm, nếu ta lãnh đạm, tông chủ chắc chắn hủy xương cốt của ta, làm sao dám mưu cầu đồ vật của công tử chứ.
Nghe nói như thế, Diệp Đồ không dám lỗ mãng, vội vàng nói.
Lý Thất Dạ nhẹ nhàng khoát tay, nói ra:
- Chuyện gì cũng có giá của nó, ta cũng sẽ không bảo các ngươi xuất lực không công, lại nói đi tới nơi này, có bảo vật ngu sao không cầm, ta cũng chỉ mượn hoa hiến phật mà thôi.
Nói như vậy làm cho Diệp Đồ gãi gãi đầu, không biết nên nói cái gì cho phải.