Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lúc này Lý Thất Dạ lập tức rút long cân trên khung xương ra, tiếng kêu thảm thiết vang vọng, con cá lớn này mất đi tính mạng.
Lý Thất Dạ tiện tay ném long cân vào trong miệng nhai nhai, nhìn tu sĩ chung quanh một cái, nuốt long cân xuống, nói:
- Gặp được Nghiễm Hải Ngư, nói cho bọn chúng biết, Lý Thất Dạ ta nhìn bọn chúng không vừa mắt, tốt nhất thiên địa có bao xa thì cút thật xa cho ta, nếu không ta không chỉ muốn xé rách bọn chúng, còn muốn rút long cân của bọn chúng ta nhắm rượu.
Hung ác, bá đạo, lúc này chỉ có bốn chữ này mới có thể hình dung tiểu tử Nhân tộc này mà thôi. Rất nhiều người bị cảnh trước mặt làm rung chuyển, chấn động thật mạnh.
Đây là khiêu khích Nghiễm hải tộc, đây là khí phách cỡ nào, hành vi như thế đừng nói là tu sĩ, cho dù là truyền thừa cường đại cũng không dám nói thế.
Hiện tại tiểu tử Nhân tộc gọi là Lý Thất Dạ này diệt mấy vạn binh lính của Nghiễm Hải Hầu, còn ở trước mặt bao người ăn long cân của Nghiễm Hải Hầu, đây là khí phách bực naò. - Là Đại Hiền sao?
Có tu sĩ phục hồi tinh thần lại, âm thầm rung động thật mạnh, thì thào nói:
- Cho dù không phải Đại Hiền, chỉ sợ cũng là Tề Thiên Thánh Hoàng.
Lý Thất Dạ thu hồi ánh mắt, lúc này ánh mắt của hắn nhìn qua con Ngân Châm Ngư kia, con Ngân Châm Ngư này căn bản không bị quấy rầy, nó đang điên cuồng ăn trùng phấn trên mặt đất, dường như nó đã trăm vạn năm qua chưa từng ăn uống.
Lý Thất Dạ cũng không quấy rầy Ngân Châm Ngư này ăn, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Ngân Châm Ngư mà thôi. Thời điểm Ngân Châm Ngư bơi tới cạm bẫy mà Lý Thất Dạ đã bố trí tốt, Lý Thất Dạ lúc này mới tươi cười.
Phốc -- một tiếng, trong thời gian cực ngắn, Lý Thất Dạ động thủ, dưới đáy biển lập tức mọc ra nhiều lưỡi câu, mỗi móc câu là một dây câu kéo dài.