Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đầu Ngân Châm Ngư này khác với Ngân Châm Ngư khác, các Ngân Châm Ngư kia đang ăn phấn hoa, mà con Ngân Châm Ngư này đang ăn trùng phấn mà Diệp Đồ cùng Đằng Tề Văn vung vẩy trên đất.
Nghiễm Hải Hầu khiển trách Lý Thất Dạ. Nhưng mà Lý Thất Dạ lại không nói một câu, thậm chí không có nhìn vào mắt của hắn. Làm cho Nghiễm Hải Hầu nổi danh hung tàn sắc mặt biến thành khó coi.. - Tiểu nhi vô tri, hôm nay bản hầu sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là sống không bằng chết!
Nghiễm Hải Hầu cười tàn nhẫn, lạnh lùng nói.
Lý Thất Dạ vào thời điểm này xoay đầu lại, nhìn Nghiễm Hải Hầu, chậm rãi nói ra:
- Hiện tại lập tức cút cho ta, ta còn tha mạng chó của ngươi, nếu không, ngày khác ta diệt toàn bộ Nghiễm hải tộc.
Lý Thất Dạ nói câu này lập tức làm cho người ta líu lưỡi. Rất nhiều người cũng đưa mắt nhìn nhau, rất nhiều người cảm thấy Lý Thất Dạ nói như vậy là quá mức hung hăng càn quấy. - Nói mạnh miệng cũng không sợ mất đầu lưỡi.
Có người thì thào nói.
Trăm ngàn năm qua. Có mấy người dám nói diệt Nghiễm hải tộc, cho dù đã từng có người công phá hang ổ Nghiễm hải tộc. Cuối cùng vẫn không cách nào diệt tộc Nghiễm Hải Ngư, bởi vì số lượng quá nhiều.
Hiện tại Lý Thất Dạ một tiểu bối mở miệng nói muốn diệt Nghiễm hải tộc, đây quả thực chính là không biết trời cao đất rộng, trong mắt nhiều người xem ra, đây quả thực chính là không biết sống chết. - Tiểu tử này chỉ sợ không biết là từ góc xó nào đó đi ra ngoài, còn không biết Nghiễm Hải Ngư đáng sợ.
Cũng có tu sĩ lắc đầu nói ra.
- Tốt, tốt, tốt --
Nghiễm Hải Hầu không giận mà cười, hắn quay đầu nhìn qua mấy vạn Nghiễm Hải Ngư sau lưng, quát to:
- Các con, có nghe hay không, tiểu súc sinh này nói muốn diệt Nghiễm hải tộc chúng ta!
Nghiễm Hải Hầu dứt lời, tiếng cười vang sinh ra, tất cả Nghiễm Hải Ngư đều cười ha hả, mà bọn chúng cảm thấy, đây quả thực chính là chuyện cười, không có gì chê cười hơn chuyện này. - Tốt, các con, nếu tiểu súc sanh dám khẩu xuất cuồng ngôn diệt Nghiễm hải tộc chúng ta, chúng ta cũng không cần khách khí.