Lửa bùng lên rực rỡ, nhuốm đỏ cả trời mây, tràn lan khắp bốn phương tám hướng trên không, sức nóng cực kỳ đáng sợ thiêu đốt đất trời, khiển cho biển máu mênh mông kia cũng phải bốc hơi ngay tức khắc.
- Minh chủ..! Là Minh chủ Tiêu Viêm!
- Minh chủ xuất quan, chúng ta được cứu rồi..!
- Minh chủ muôn năm..!
Thình lình xuất hiện ngọn lửa che chắn tai nạn, khiến cho những người đang cuống cuồng trốn chạy dừng hẳn lại. Từng ánh mắt ngước lên không, nhìn sững vào dáng hình quen thuộc ẩn trong ngọn lửa rực rỡ nọ, ngay tức khắc, trên khuôn mặt của ai nấy đều hiện lên vẻ kích động và mừng rỡ như điên dại. Vô số tiếng hô hoán kêu gọi vang dội khắp đất trời, không ít kẻ trong đó còn phấn khích đến mức quỳ hẳn xuống bái lạy. Hy vọng đến từ sau tuyệt vọng cùng cực đã khiến bọn họ vừa vẫn giữ nét kinh hoàng, vừa ràn rụa lệ mừng sung sướng khắp trên mặt.
Trải qua tầng tầng lớp lớp chiến chinh, địa vị Tiêu Viêm trong lòng liên minh hiển nhiên đã không ai có thể so sánh. Nếu chỉ nói về tuổi tác, dĩ nhiên hắn còn quá trẻ, nhưng tất cả đều biết, người mà đôi vai nhìn có vẻ gầy guộc kia lại chính là kẻ gánh vác trọng trách của cả liên minh.
Với rất nhiều thành viên của liên minh, bóng người nọ là vĩnh viễn không thể thất bại.
Trong tâm tư bọn họ, Tiêu Viêm gần như là một loại tôn giáo để cuồng nhiệt tôn sùng.
Loại cuồng nhiệt này, trong cơn tuyệt vọng được tái sinh, giống như một loài bệnh độc lan truyền với tốc độ kinh hồn, cho nên không chỉ có liên minh Thiên Phủ mà hầu như trên khuôn mặt của tất cả mọi người đều hiện lên vẻ kích động. Đối mặt với tuyệt vọng, bọn họ cần lắm một cọc trụ để mà bám vào, để mà bấu víu ỷ lại.
Trên bầu trời, màn lửa lan tràn càng lúc càng rộng, bao phủ hàng nghìn vạn sinh linh. Đồng thời khi màn lửa đang khuếch tán thì bóng người bên trong ngọn lửa rực rỡ nọ cũng càng lúc càng rõ ràng. Chốc lát sau, khi ánh lửa yếu đi, một thân người vận y phục màu đen mới rõ ràng hiện ra giữa thinh không.
- Đúng là Tiêu Viêm rồi...
Tại tổng bộ liên minh cách đó không xa, có một đoàn người đông đúc đang tụ lại, xem bộ dáng hẳn là cùng thuộc về một thế lực. Trong đám người đó, có một nam tử cường tráng đang ngẩng đầu nhìn bóng người ẩn sau ngọn lửa hừng hực trên không, giọng nói không giấu được vẻ phấn khích cực độ.
- Liễu Kình đại ca, đúng là y sao?
Sau lưng thanh niên nọ, một nữ tử xinh đẹp nhịn không được thốt lên. Ai cũng không thể nghĩ đoán, chỉ trong mười năm ngắn ngủi, một học viên khóa dưới của học viện Già Nam lại có thể đạt tới trình độ đỉnh cao cỡ này trên đại lục.
- Ha ha, Liễu Phỉ, tuyệt đối không sai đâu! Ừ, hắn… thực sự là kẻ kinh khủng. Nhớ trước kia ở học viện, hắn nào khác đại ca ngươi là mấy...
Nam tử đó không ai khác chính là nhân vật ngày xưa được tôn là Bá Vương Thương ở học viện Già Nam, Liễu Kình.
Liễu Phỉ khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xa xa, nơi thân hình được mọi người tôn sùng như thần linh mà cúng bái kia, thần thái thoáng hiện lên vẻ phức tạp khó đoán. Ai mà ngờ, người ngày xưa từng ít nhiều xung khắc với nàng ở học viện, lại đạt tới trình độ thế này.
Ở những nơi khác trong liên minh, cũng có những ánh mắt đồng dạng nhìn chăm chú vào bóng người trên bầu trời, cảm thán không thôi.
- Tiêu Viêm...
Bên ngoài màn lửa, đám cường giả của Hồn tộc nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc nọ, trong nháy mắt kẻ nào kẻ nấy đều giật mình kinh hãi. Hiển nhiên bọn họ không thể ngờ, chỉ hơn nửa năm không gặp, Tiêu Viêm cư nhiên lại đạt tới tình trạng kinh kh*ng b* như vậy.
- Đấu Đế..!
Hồn Thiên Đế đứng trên tòa sen máu, con ngươi đỏ rực trợn trừng chấn động không thôi, mãi một lát sau lão mới lẩm bẩm:
- Làm sao có thể... làm sao có thể..?
Âm thanh thì thầm càng lúc càng nhỏ, đột ngột vẻ mặt Hồn Thiên Đế trở nên vô cùng dữ tợn, gần như là gằng giọng gào lên như sấm giữa trời quang.
Không thể trách Hồn Thiên Đế quá thất thố, bởi để đạt tới bước này, không biết lão đã trả giá và nỗ lực lớn đến mức nào. Nhưng khi lão thành công, thì cũng là lúc trông thấy một kẻ khác đạt tới trình độ tương đương, điều này làm sao có thể thừa nhận một cách dễ dàng cho được?
Hơn thế nữa, kẻ kia, mới một năm về trước vỏn vẹn chỉ là một loài sâu bọ côn trùng trong mắt lão, lật tay một cái là đè bẹp, không ngờ lại thoát xác ngoạn mục mà đạt tới đỉnh cao như vậy.
- Ha ha, đất trời này đâu phải chỉ có lão mới có thể trở thành Đấu Đế?
Ngọn lửa tán đi, người thanh niên áo đen xuất hiện, ngẩng đầu nhìn Hồn Thiên Đế đang tỏ ra bi phẫn mà không khỏi mỉm cười. Nguyên đôi tròng mắt đen thẫm ngày xưa giờ lấp lánh ánh sáng hữu thần, nhìn có vẻ ôn hòa và thâm thúy dị thường.
Ngoài ra trên vầng trán hắn xuất hiện một dấu ấn hình ngọn lửa vô cùng huyễn lệ, mơ hồ trong đó phát ra những rung động hết sức đặc thù. Dưới những rung động đó, tốc độ của dung nham sâu trong lòng đất cũng nhanh chóng được đẩy cao.
Tiêu Viêm yên lặng đứng trên bầu trời, toàn thân không chút lay động gì của đấu khí, dáng dấp có vẻ rất bình thường. Nhưng chỉ có những cường giả chân chính mới có thể cảm ứng được, trong thân thể cao gầy đó ẩn chứa lực lượng kinh khủng khó tưởng như thế nào, lực lượng đó, đủ để hủy trời diệt đất!
- Trên người ngươi, có hơi thở của Đà Xá Cổ Đế!
Hồn Thiên Đế dẫu sao cũng không phải kẻ bình thường, sau cơn chấn động, sắc máu trong con ngươi lập tức được áp chế lặng yên. Lão đưa vẻ mặt âm trầm nhìn thật kỹ Tiêu Viêm, bất chợt nói một cách điềm nhiên.
- May mắn đạt được truyền thừa của Cổ Đế mà thôi! (Đời chàng đúng là quá "may mắn" chàng Tiêu Viêm chỉ biết dựa vào đàn bà ạ!)
Tiêu Viêm mỉm cười.
- Hư Vô Thôn Viêm chết tiệt!
Nghe vậy Hồn Thiên Đế nhịn không được mà giận run. Chuyện truyền thừa của Cổ Đế, nhất định là Hư Vô Thôn Viêm biết, nhưng tại sao vẫn không nói cho lão chứ!
Tiêu Viêm lạnh lùng nhìn lão, rồi đưa mắt nhìn mặt đất nhấp nhô nứt nẻ, cuối cùng vung tay lên, một vầng sáng huyễn lệ bay ra rơi xuống trên vết thương mà Chúc Khôn bị Hồn Thiên Đế đạp xuống lúc nãy, ngay lập tức miệng vết thương khép lại cực nhanh.
Thương thế vừa lành, thân hình khổng lồ của Chúc Khôn cũng cấp tốc hóa lại thành người, vẻ mặt vẫn có chút tái nhợt nhìn Tiêu Viêm cười khổ:
- Ngươi cuối cùng cũng tới, chậm một chút nữa thôi thì tất cả mọi người ở đây hẳn đã bị lão khốn kia giết sạch rồi...
- Chúc Khôn tiền bối cứ nghỉ ngơi một lúc đi!
Tiêu Viêm nhu hòa nói.
- Ừm!
Tuy lời Tiêu Viêm nói có vẻ rất bình thản nhưng Chúc Khôn vẫn mơ hồ cảm nhận được trong đó ẩn chứa một loại uy thế khác thường. Một loại uy thế như vượt hẳn thiên địa này, và dưới uy thế ấy, dù là lão cũng không thể không cúi đầu, lập tức gật nhẹ:
- Chúng ta sẽ phụ trách đại quân Hồn tộc, Hồn Thiên Đế giao cho ngươi đối phó. Đấu Đế, cũng chỉ có Đấu Đế mới có thể ứng phó được...
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu đảo mắt nhìn xuống dưới, thấy liên quân tử thương vô số, hắn khẽ mím môi. Xem ra Hồn Thiên Đế quả thật có ý muốn đuổi tận giết tuyệt rồi.
- Ra tay cũng thật ngoan độc? Để hoàn thành đan dược Đế phẩm mà có thể tạo thành trận giết chóc oan nghiệt đến vậy sao?
Tiêu Viêm thì thầm...
- Thắng làm vua, thua làm tặc, cần gì quan tâm tới quá trình?