Tiêu Viêm vui mừng nhìn vào hỏa đỉnh rồi đứng dậy. Chỉ khi luyện đan, hắn mới cảm nhận được chỗ tốt của Linh Hồn Đế Cảnh. Trong quá khứ, nếu muốn luyện chế Lôi Kiếp Đan thì Tiêu Viêm sẽ phải tiêu hao cực kỳ lớn, hơn nữa chưa chắc đã luyện chế thành công.
“Ầm…”
Khi Tiêu Viêm vừa đứng dậy, không gian trên hỏa đỉnh cũng kịch liệt chấn động, mơ hồ như có lôi vân đang tụ hội, thấp thoáng lộ ra một tia sét màu đen tựa như cự long đang vần vũ bay lượn.
“Đan lôi sao?”
Thấy cảnh tượng này, Tiêu Viêm chỉ cười nhẹ mà không để ý. Hắn vung tay lên, Bắc Vương từ trong nạp giới lập tức bay ra rồi hóa thành một bóng đen lao vào trong lôi vân. Sau đó, phía chân trời liền vang lên những tiếng sấm đì đùng, trong mơ hồ có thể nhìn thấy lôi đình đang điên cuồng oanh kích lên một đạo thân ảnh.
Loạt tiếng sấm này giằng co chừng mười chung thời gian rồi giảm đi. Cuối cùng, chỉ còn từng đạo lôi đình tinh thuần từ trong lôi vân thong thả rót xuống viên kim cầu chói mắt ở trong hỏa đỉnh.
“Ong… ong…”
Khi lực lượng lôi đình mạnh mẽ tiến vào, một chút tạp chất cuối cùng trong viên đan dược liền bị luyện hóa sạch sẽ. Nhất thời, một quầng kim quang rực rỡ tựa như ngọc bùng phát ra khỏi dược đỉnh, mà nắp đỉnh cũng bị đánh văng ra ngoài. Quầng kim quang sau khi thoát ra ngoài, liền nhanh chóng bay đi với tốc độ kinh người.
“Ta khổ cực luyện chế lâu như vậy, sao có thể để cho ngươi chạy mất chứ?” Tiêu Viêm cười cười, tâm niệm vừa động thì thân ảnh linh hồn khổng lồ đã sừng sững xuất hiện, đưa tay xuyên thủng hư không bắt lấy viên đan dược đang chạy trốn. Sau đó thu nhỏ thân ảnh lại và biến mất trong mi tâm của Tiêu Viêm, còn viên đan dược ánh vàng rực rỡ lại trôi nổi trước mặt hắn.
“Hô…”
Nhìn viên đan dược trước mặt, Tiêu Viêm cũng không nhịn được mà thở dài một hơi. Hắn có thể cảm nhận được trong viên đan dược có một luồng năng lượng đáng sợ. Phẩm chất của nó chắc chắn vượt xa viên cửu phẩm huyền đan mà lần trước hắn luyện chế ở Dược Tộc.
Đương nhiên điều này cũng không phải là kỳ lạ, dù sao thì về tài liệu hay thực lực của Tiêu Viêm ở thời điểm này đã cao hơn lúc trước rất nhiều.
“Lần này tăng lên bao nhiêu thì phải nhờ vào ngươi rồi!” Tiêu Viêm mỉm cười đối với viên đan dược, sau đó chắp tay nhắm mắt lại, hút viên đan dược vào miệng.
“Phanh.”
Lôi Kiếp Đan vừa tiến vào trong cơ thể liền phát ra một cỗ ba động cuồng bạo, phát tán ra xung quanh tạo thành một trận bão cát trên bình nguyên. Mặt đất nơi Tiêu Viêm đang đứng bị khoét thành một cái hố sâu chừng mười trượng, đường kính tới ngàn trượng. Còn hắn thì vẫn nhắm mắt đứng ở trung tâm hố sâu đó.