Thân ảnh đó cao gần ngàn trượng, phảng phất như chống đỡ cả thiên địa. Phía bên dưới, tất cả năng lượng thể bên trong Thiên Mộ đều cảm phát run. Uy áp đáng sợ này cơ hồ làm cho thân thể bọn chúng muốn bạo liệt.
Thân ảnh Tiêu Huyền trên bầu trời rốt cuộc đã hoàn toàn hư hóa, trong đôi mắt già nua trước khi biến mất vẫn còn vương đầy nét mừng vui vô hạn!
Khi thân thể Tiêu Huyền hóa thành hư vô, thân ảnh khổng lồ vẫn quỳ gối như cũ trên bầu trời. Một hồi lâu sau mới chậm rãi thu nhỏ lại, cuối cùng trở về kích thước như người bình thường, yên lặng đứng trên bầu trời.
“Tổ tiên…”
Tiêu Viêm nhìn sang nơi Tiêu Huyền biến mất, khẽ thì thầm trong lòng, rồi chợt xòe tay ra, hướng về phía hư vô không gian mà nắm lại. Sau cú chộp của hắn, một điểm sáng vô hình mà thường nhân không cách nào nhìn thấy được đã xuất hiện trong tay hắn. Đây là tính mạng ấn ký của Tiêu Huyền, loại ấn ký này chỉ có cường giả có linh hồn đạt đến Đế cảnh mới có thể trông thấy. Bằng không, cho dù đấu khí của bản thân có đạt đến Cửu Tinh Đấu thánh hậu kỳ, cũng không cách nào cảm ứng được loại tồn tại huyền diệu không thể giải thích này.
Tại một góc độ nào đó mà nói, Tiêu Huyền bây giờ cơ bản đã là hồn phi phách tán. Một vị cường giả oai phong trên đỉnh Đấu Khí đại lục đã triệt để tiêu biến trên trời đất này. Bất quá, đối với Tiêu Viêm có linh hồn bước vào cấp bậc Đế cảnh mà nói, điều đó lại hoàn toàn không phải như vậy. Tính mạng ấn ký này có thể giúp cho Tiêu Huyền lấy lại tính mệnh. Nhưng thủ đoạn này mặc dù linh hồn hắn đã đạt tới Đế cảnh cũng thể không làm được. Có lẽ phải đợi đến ngày sau, lúc hắn đạt đến cảnh giới Đấu Đế trong truyền thuyết mới có thể làm nổi.
Dù sao thì đó cũng là một loại hy vọng. Tuy xa xôi nhưng lại làm cho người ta nóng lòng không thôi…
Ấn ký trong suốt nơi lòng bàn tay chậm rãi bay lên, sau đó chui vào trong mi tâm Tiêu Viêm, được linh hồn lực mênh mông như trời đất bao lấy che chở. Có lẽ thật lâu về sau này, vị lão nhân đã bỏ tất cả vì Tiêu tộc có thể một lần nữa xuất hiện trên nhân thế.
Mang tính mạng ấn ký cất kỹ, Tiêu Viêm nhẹ nhàng thở ra một hơi, sau đó mới cúi đầu nhìn thoáng qua thế giới Thiên Mộ này. Tuy rằng hắn ở đây gần hai tháng, thậm chí còn chưa tới nửa tháng nếu so với tốc độ chảy của không gian Trung Châu, nhưng tại không gian hải dương thì đã mất gần hai năm.
Dùng hai năm thời gian, hắn mới triệt để để luyện hóa xong Thiên Mộ chi hồn. May mà thời gian trong không gian đó đã được cải biến, nếu không, đợi đến khi hắn xuất quan, không biết ngoại giới đã trở thành cái dạng gì rồi…