"Người của Hồn Tộc!"
Khi Tiêu Viêm ngưng trọng nhìn về phía đỉnh núi phía xa, Dược Lão cũng hơi nheo mắt lại rồi khuôn mặt chợt biến sắc, không nghĩ tới Thần Nông sơn mạch lại có cường giả Hồn Tộc tọa trấn.
"Là Hồn Sát, một trong Hồn Tộc tứ ma thánh, thực lực không hề kém hơn Hồn Kính và Hồn Diễm!" Dường như Thần Nông lão nhân rất quen thuộc với đám người Hồn Tộc nên vừa thấy sát khí ngập trời kia thì sắc mặt hơi đổi, thở dài: "Vì tiêu diệt Dược Tộc, Hồn Tộc đã phái hết tất cả cường giả ra rồi."
"Không ngờ rằng lại có người thực sự có thể xé rách không gian phong ấn của Hư Vô đại nhân."
Thân ảnh phía xa kia đạp vào hư không lóe lên mấy cái liền xuất hiện ở trên bầu trời nhìn xuống đám người Tiêu Viêm, chợt ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm rồi cười nhe ra hàm răng trắng bóng sắc nhọn như dã thú đang lộ ra sát khí của mình.
"Chắc ngươi là Tiêu Viêm hả? Nghe nói ngay cả Hồn Diễm lão nhân kia cũng chịu thiệt trong tay ngươi, người của Tiêu tộc quả nhiên không đơn giản, may mà năm đó Hồn Tộc ta quyết định tiêu diệt Tiêu tộc các ngươi chứ nếu không cục diện hiện giờ trên đại lục đã khác rồi."
Ánh mắt Tiêu Viêm ghim chặt vào hắc y nhân này, tuy rằng hắn đang cười nhưng sát khí trong ánh mắt lại không hề che dấu. Hiển nhiên người này không phải dạng hiền lành gì.
"Làm sao bây giờ?" Dược Lão thấp giọng hỏi, không nghĩ tới trốn hổ lại gặp sói. Mới nhìn cũng biết người này không phải là đèn cạn dầu, nếu giao thủ thì những người nơi này hoàn toàn không địch lại được. Bát sắc hỏa liên của Tiêu Viêm tuy rằng kh*ng b* nhưng không thể sử dụng liên tiếp. Vả lại, theo tình hình hôm trước thì khi sử dụng Bát Sắc Hỏa Liên với những cường giả bậc này, nếu không thể tiêu diệt được luôn thì sẽ không còn khả năng chống cự lại nữa.
"Lão sư, các người đi trước đi, ta chặn hậu." Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi.
"Cái gì?" Nghe vậy, Dược Lão biến sắc, chỉ một mình Tiêu Viêm thì sao có thể là đối thủ của người kia.
"Yên tâm, con có tính toán rồi, các người mau đi càng xa càng tốt rồi thu liễm khí tức, ta ngăn chặn một hồi rồi trực tiếp chạy đến Cổ Tộc." Tiêu Viêm nhỏ giọng nói rồi nắm chặt bàn tay lại, một bình ngọc liền xuất hiện trên tay hắn. Trong đó là một viên dược hoàn to cỡ hột nhãn phát ra năng lượng cô đọng như tinh thể, một mùi thơm lạ lùng tràn ngập ra xung quanh.