Khi đối mặt với lực lượng hủy diệt đánh sâu vào, đại trận bảo vệ của Dược Tộc cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ hóa thành vô số quang điểm rơi xuống. Từng quang điểm nhấp nháy như đom đóm chầm chậm soi rọi lên những khuôn mặt đang dại ra của Trương Mộc
Mặc dù đã dùng hết tất cả lực lượng nhưng vẫn không thể thay đổi kết cục, thân ảnh tựa như thần ma kia vẫn trôi nổi trên bầu trời tỏa ra áp lực khiến cho mọi người cảm giác như bị chôn dưới tột cùng của tuyệt vọng.
Sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng nhìn màn mưa sáng, đấu khí trong cơ thể đã lặng lẽ vận chuyển. Hắc quang chợt lóe lên bên cạnh Tiêu Viêm, Bắc Vương lại xuất hiện lần nữa, hắn hơi lùi lại đứng chung với Dược Lão. Lúc này đây chính là hoàn cảnh nguy hiểm nhất bao năm qua mà hắn gặp phải, đối với thiên la địa võng mà Hồn Tộc bố trí thì hắn cũng không tuyệt đối nắm chắc có thể xông ra.
Dược Lão thu hồi ánh mắt, hai mắt thoáng có chút ươn ướt. Mặc dù lão không có tình cảm nhiều với Dược Tộc nhưng hư ảnh kia lại là tồn tại như thần linh trong lòng bất cứ người nào, phàm là người có huyết mạch của Dược Tộc trong khoảnh khắc đó đều cảm giác được dường như đã mất đi một cái gì đó rất đặc biệt.
"Nếu sự việc trở nên xấu thì con hãy đi trước đi! Thiên Phủ Liên Minh không thể không có con, hơn nữa con còn phải cứu phụ thân nữa đó!" Dược Lão khàn khàn.
Sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến, hắn im lặng nhưng ánh mắt trở nên kiên quyết.
"Lão sư yên tâm…"
Lại lâm vào trầm mặc, Tiêu Viêm nhẹ đáp một câu nhưng mọi người cũng không rõ hai từ "yên tâm" trong lời nói của gã là như thế nào nữa.
Trong lúc mọi người đang chú mục vào mình, Dược Đan đang trên không trung từ từ đứng thẳng thân mình, khi đạo tàn hồn biến mất thì trong lòng hắn cũng mất mát rất lớn. Nhưng với chức vị là tộc trưởng nên hắn phải nhanh chóng đè nén cảm xúc xuống rồi phát ra âm thanh trầm thấp vang vọng trong tai mỗi người Dược Tộc.
"Tất cả người Dược Tộc nghe đây, hiện tại là lúc sinh tử tồn vong của tộc ta. Mà hiện tại chỉ có một con đường duy nhất chính là bảo tồn huyết mạch!"
"Tất cả trưởng lão, theo ta ra tay!!"
Cùng với Dược Đan hạ lệnh thì bên trong núi non có vô số thân ảnh bay vút ra, trong đó không chỉ có trưởng lão Dược Tộc mà còn có cả những người trẻ tuổi cũng đi theo. Bọn họ hiểu được nếu không vượt qua kiếp nạn này, Dược Tộc sẽ mau chóng biến mất trong lịch sử. Dược Tộc là gốc rễ của bọn họ, nếu mất đi gốc rễ bảo bọc bọn họ sẽ phải trôi dạt khắp nơi, tất cả nhưng vinh quang kiêu ngạo bấy lâu nay sẽ mai một chẳng còn.