Huyết châu từ trong hư không gào thét bay ra, cuối cùng va chạm với Tiêu Viêm dưới ánh mắt của mọi người. Trong tích tắc, trong lòng chúng nhân đều rung động mạnh mẽ.
"Không một ai có thể ngăn trở bước tiến của Bổn vương!"
Đôi mắt đỏ ngầu của Bắc Long Vương nhìn trừng trừng nơi xảy ra va chạm, tiếng cười cuồng vọng vang khắp chiến trường. Nhưng tiếng cười của hắn chưa dứt lại đột nhiên ngừng lại, giống như bị bóp chặt yết hầu.
"Xèo xèo…"
Dưới ánh mắt kinh hãi lẫn vẻ không thể tin nổi của Bắc Long Vương, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn bình tĩnh. Từng cơn sóng lửa màu hồng phấn như thực chất từ trong lòng bàn tay hắn khuếch tán ra. Ở vị trí trung tâm của cơn sóng lửa ấy, chính là viên Long Hồn Châu khủng khiếp mang theo mùi máu vô cùng tanh tưởi. Nhưng giờ phút này, này viên huyết châu ẩn chứa huyết tinh chi khí đó đã bị Tịnh Liên Yêu Hỏa tinh lọc, nhanh chóng mòn dần đi. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Làm sao có thể? Đây rốt cuộc là loại dị hỏa nào?" Nhìn huyết châu chậm rãi xoay tròn trong lòng bàn tay của Tiêu Viêm, không nổ tung ra mà lại đang mòn dần, Bắc Long Vương tức thời gào lên. Khi huyết châu rơi vào trong tay Tiêu Viêm, cảm ứng giữa hắn hắn và vật kia liền bị chặt đứt.
"Tịnh Liên Yêu Hỏa, tịnh hóa vạn vật! Cho dù là linh hồn cũng có thể tịnh hóa!" Màu hồng phấn trong suốt ẩn hiện, bàn tay Tiêu Viêm chậm rãi giơ lên. Sau đó, một ngọn lửa màu hồng phấn ầm ầm tuôn ra, quấn quanh huyết châu rồi nhanh chóng tịnh hóa huyết khí trong đó.
"Tịnh Liên Yêu Hỏa? Tên tiểu tử này làm sao có thể có được Tịnh Liên Yêu Hỏa chứ?" Con ngươi Bắc Long Vương đột nhiên co rút lại. Cho dù đang nổi giận điên cuồng nhưng trong lòng hắn lại xuất hiện cảm giác lạnh giá. Danh tiếng của Tịnh Liên Yêu Hỏa, mặc dù trong những năm nay Thái Hư Cổ Long nhất tộc chưa từng xuất hiện tại Trung Châu, nhưng hắn vẫn không xa lạ gì.
Tiêu Viêm cũng không để ý tới sự kinh hãi của Bắc Long Vương. Ngọn lửa trong tay bốc lên, bàn tay chậm rãi phẩy một cái thì bóng người bé nhỏ đã hiện ra trong quang cầu màu hồng phấn mà xuất hiện trong tay nó chính là viên huyết châu lúc trước. Nhưng chẳng qua, huyết khí trong đó hiện giờ đã bị Tiêu Viêm tịnh hóa hoàn toàn mà hơn nữa, hắn cũng cảm ứng được một số tàn hồn bên trong. Đó chính là tàn hồn của Cổ Long tộc nhân đã bị Bắc Long Vương cắn nuốt.
"Những người ở trong này thỉnh cầu ta trả lại nó cho ngươi!" Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn về phía Bắc Long Vương, khẽ mỉm cười rồi chợt cong ngón tay búng ra, viên châu cỡ đầu người đột nhiên bạo phát. Nhưng lần này, mục tiêu của nó lại chuyển thành Bắc Long Vương.
"Khốn kiếp!"
Thấy cảnh này, sắc mặt Bắc Long Vương tức khắc trở nên kinh hãi. Hắn không nói lời nào chợt vội lui lại. Năng lượng bên trong Long Hồn châu kinh khủng cỡ nào thì hắn là người rõ ràng nhất. Nếu bị đánh trúng thì chính là hoàn toàn xong đời.