"Chuyện gì xảy ra vậy?" Dược lão đứng bên cạnh chợt nhìn thấy phản ứng kịch liệt của Tiêu Viêm liền ngây người ra, vội vàng hỏi.
Ánh mắt của Tiêu Viêm sáng lên, đưa quyển trục đang cầm trong tay cho Dược Lão. Dược lão nhận lấy quyển trục, khẽ nhíu mày. Hắn biết Tiêu Viêm có quan hệ mật thiết với Cửu U Địa Minh tộc, quan trọng nhất chính là Thải Lân hiện giờ vẫn còn đang bế quan trong Cửu U Hoàng Tuyền của Cửu U Địa Minh Mãng tộc. Những dị biến của Hoàng tuyền ghi trên quyển trục này e rằng có quan hệ tới Thải Lân. Khó trách được tại sao Tiêu Viêm lại phản ứng kịch liệt như vậy.
''Thiên Yêu Hoàng tộc....Bọn người này lại muốn làm gì nữa? '' Dược Lão cau mày hỏi.
Tiêu Viêm từ từ thu lại khí tức mãnh liệt vừa bộc phát kia. Giữa Tiêu Viêm và Thiên Yêu Hoàng tộc có hiềm khích không nhỏ. Lần trước, vì giải trừ phiền toái cho Thái Hư Cổ Long tộc mà hắn đã bắt giữ thiếu tộc trưởng của Yêu Hoàng Nhất tộc cùng với hai vị cường giả Đấu thánh, rồi dùng họ uy h**p khiến cho Yêu Hoàng Nhất tộc không dám hành động l* m*ng. Tuy nói làm vậy đã giải quyết được nguy cơ cho Cổ Long Nhất tộc, nhưng cũng chính vì thế mà hắn đã hoàn toàn đắc tội với Yêu Hoàng nhất tộc.
Nhưng Tiêu Viêm cũng không để ý hay e ngại gì về chuyện này. Huống chi thực lực bây giờ của hắn đã tăng cao nên lại càng không sợ chút nào. Hắn chỉ cảm thấy nghi ngờ, không hiểu tại sao Thiên Yêu Hoàng tộc lại gây sự với Cửu U Địa Minh Mãng tộc vào lúc này.
"Ngươi thấy chuyện này như thế nào?'' Dược lão nhìn về phía Tiêu Viêm, hỏi. Thiên Yêu Hoàng tộc rất mạnh mẽ, nhưng với thực lực của Thiên Phủ liên minh lúc này cũng không việc gì phải sợ bọn hắn.
"Chuyện này không cần lôi kéo liên minh vào làm gì. Thiên Yêu Hoàng tộc không phải là một thế lực tầm thường, trong khi đó liên minh vừa mới ổn định lại. Nếu như lại khai chiến với Thiêu Yêu Hoàng tộc, e rằng khó tránh khỏi phiền phức không cần thiết. Huống hồ Hồn Điện vẫn còn đang âm thầm theo dõi chờ đợi cơ hội." Tiêu Viêm suy nghĩ rồi nói.
"Đồ nhi sẽ mang Tiểu Y Tiên và Thanh Lân tới Thú vực."
"Chỉ có ba người các ngươi?" Dược Lão khẽ nhíu mày. Thiên Yêu Hoàng tộc không phải thứ tầm thường, hơn nữa Thú Vực còn đại doanh của bọn chúng. Cho dù thực lực của Tiêu Viêm đã tăng mạnh nhưng nếu chỉ mang có hai người xâm nhập vào đó thì hơi không ổn.
"Lão sư hãy cứ yên tâm…!" Tiêu Viêm cười nói. Với thực lực hiện giờ của hắn, trên đại lục Đấu khí này liệu còn mấy nơi mà hắn không thể tới được?
"Có cần Tiêu Thần tiền bối đi cùng không?" Dược Lão có chút không yên tâm.
"Hiện giờ Liên minh đang đứng đầu sóng ngọn gió, Đan Tháp lão tổ tự do tự tại. Trong lúc khó khăn này, Tổng bộ của liên minh cần phải có một cường giả đủ phân lượng để trấn giữ. Nếu ta rời khỏi, thì chỉ còn dựa vào tổ tiên Tiêu Thần." Tiêu Viêm lắc đầu, thấy Dược Lão lo lắng, không khỏi cười nói: "Lão sư đừng lo lắng! Với lực thực hiện giờ của đồ nhi, nếu gặp phải Lục tinh Đấu thánh, cho dù đánh không lại cũng có thể chạy thoát. Hơn nữa, tộc trưởng của Yêu Hoàng Tộc còn chưa đạt đến trình độ đó!"