Vẫn Lạc chi chiến kèm theo việc điện chủ Hồn điện bị đánh bại làm cả Trung Châu oanh động. Mặc dù mọi chuyện đã hạ màn, nhưng kết quả cuối cùng vẫn nằm ngoài dự đoán của không ít người. Hồn điện…một bá chủ hung bạo, không kiêng nể gì ai, đứng vững vàng ở Trung Châu mấy trăm năm nay đã bị một thế lực khác mạnh mẽ áp chế.
Ban đầu, Thiên Phủ liên minh chỉ là do mấy thế lực lớn liên hiệp mà thành, cũng chẳng ai thèm coi trọng nó cả. Thế mà chỉ trong vòng mấy năm mài dũa, nó đã quật khởi với một tốc độ khiến người ta phải rung động.
Hơn nữa, trong liên minh còn tụ tập vô số cường giả khiến cho các thế lực có máu mặt phải bàn tán không thôi. Bất kể ở địa phương nào, cường giả Đấu Thánh cũng đều là những lão tổ chống đỡ cho tông phái, nhưng ở trong Thiên Phủ liên minh lại có tới mười mấy vị. Với con số này, người ta cũng hiểu, Thiên Phủ liên minh có thể đứng vững cho đến tận hôm nay không phải là do may mắn. Và đặc biệt, người đứng đầu của những cường giả ấy còn đánh bại cả điện chủ Hồn điện có thực lực Ngũ tinh Đấu Thánh thì lại càng làm mọi người kinh sợ hơn.
Sau trận chiến này, ai cũng hiểu được, tên của Thiên Phủ liên minh cùng với nội dung của trận đại chiến oanh liệt kia sẽ được truyền khắp mọi ngõ ngách ở Trung Châu.
Bá chủ đổi chỗ, Trung Châu chấn động.
Kết quả của cuộc đại chiến đã truyền về Thiên Phủ liên minh, không ngoài dự đoán liền tạo nên một loại rung động tựa như thiên băng địa liệt, ai ai cũng đều hân hoan, vui mừng trong suốt nửa tháng. Từ nay về sau, danh vọng của Thiên Phủ liên minh ở Trung Châu sẽ không có thế lực nào sánh nổi. Mà mọi thành viên của liên minh, cho dù là thành viên ngoại vi thuộc loại bèo bọt nhất thì khi gặp bằng hữu cũng có thể ưỡn ngực tự hào, bởi vì ở trước ngực bọn họ đeo huy chương của liên minh. Liên minh vinh quang thì bọn họ cũng được vinh quang theo.
Nhưng trong sự cuồng hoan, tất cả đều không bao giờ quên người đã mang đến thắng lợi lần này.
Trận đại chiến kinh thiên động địa qua những lời truyền miệng đã trở nên vô cùng thần kỳ, đồng thời cái tên Tiêu Viêm cũng được tung hô giống như một nhân vật thần thoại. Nghe thấy những lời đồn đại như vậy, Tiêu Viêm không khỏi cảm thấy buồn cười, chỉ có điều, dưới tình huống truyền bá kiểu này, hình tượng của hắn ở trong lòng mọi thành viên của liên minh đã trở thành một vị thần bất khả xâm phạm.
Điều này gần như là một loại tôn sùng mù quáng, giống như những tín đồ trung thành, những con chiên ngoan đạo vậy.
Khi danh vọng đã tích lũy đến một mức độ nào đó thì nó sẽ thăng hoa ở trong lòng người khác, mà không thể nghi ngờ gì, những thành viên trong liên minh càng kính sợ Tiêu Viêm thì tình huống đó lại càng thêm cuồng nhiệt. Đối với chuyện này, đám người Dược lão tuy có chút hơi kinh ngạc nhưng cũng không ngăn cản. Con người…nói chung cũng cần một tín ngưỡng, vì tín ngưỡng họ sẽ có một sự đồng lòng nhất trí không bao giờ thay đổi. Mà ở trong Thiên Phủ liên minh, người có năng lực trở thành tín ngưỡng đó hiển nhiên chỉ có Tiêu Viêm.