"Ầm ầm!"
Cơn lốc hỏa diễm khổng lồ trên bầu trời cuốn đi tất cả, nhiệt độ cao khủng khiếp làm cho mặt đất vốn ẩm ướt cũng trở nên khô ráo, thậm chí từ từ nứt nẻ ra. Trong phương viên ngàn trượng đỉnh Vẫn Lạc Sơn, ngoại trừ một vài cường giả Đấu Thánh, mọi người còn lại đều không dám tiến vào trong nửa bước.
"Điện chủ Hồn điện, lại có thể thất bại…"
Nhìn cơn lốc hỏa diễm cuốn phăng tất cả trên bầu trời, khắp núi non đã trở nên lặng ngắt như tờ. Bị công kích chính diện hung hãn như vậy, cho dù là Điện chủ Hồn điện, có thể nhặt về một cái mạng thì e rằng kết quả cũng sẽ không tốt lắm. Trận quyết đấu này sợ là đã phân thắng bại.
Vừa nghĩ đến đó, trong mắt không ít người đều hiện lên vẻ ngưng trọng. Điện chủ Hồn điện chính là cường giả đỉnh cao thành danh đã lâu trên Trung Châu, hung danh của lão năm đó tại Trung Châu làm cho vô số thế lực đều phải sợ hãi, vì vậy mới đưa Hồn Điện lên địa vị bá chủ. Nhưng mà hôm nay, vị cường giả đã từng dấy lên vô số gió tanh mưa máu trên Trung Châu này, cũng hoàn toàn thua trong tay một vị tân sinh hậu bối. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Sau khi trận chiến này qua đi, cái tên Tiêu Viêm và Thiên Phủ Liên Minh không thể nghi ngờ, sẽ trở thành tiêu điểm được để mắt nhiều nhất Trung Châu.
"Người này thật phi phàm! Bá chủ Trung Châu, có thể sẽ đổi chỗ!"
Trong lòng đám cường giả Thái thượng trưởng lão của một số tông phái thế lực đều là vụt qua ý niệm này. Nhìn thân ảnh phía trên bầu trời kia, trong ánh mắt họ đã có thêm phần nghiêm trang và kính ý. Thế giới này, vĩnh viễn đều là cường giả vi tôn!
Trên đỉnh Vẫn Lạc, khuôn mặt đám cường giả của Thiên Phủ giờ khắc này đều hiện lên sự kinh hỉ, nhìn về phía thân ảnh cao gầy trên bầu trời mà trong mắt tràn đầy một cổ ngạo khí. Tiêu Viêm sở dĩ có được danh vọng cao đến thế trong Thiên Phủ, chính là do hắn dùng tích lũy qua vô số trận chiến. Cuộc chiến ngày hôm nay, danh nghĩa lãnh tụ tinh thần của Thiên Phủ đã trở thành một minh chứng xứng đáng!
Nếu như kết quả trận chiến hôm nay được truyền về Thiên Phủ thì không biết sẽ là tạo ra chấn động tới mức nào. Ai cũng hiểu rõ được ý nghĩa của trận chiến này: Từ nay về sau, ở Trung Châu, nếu như bàn về việc xếp hạng thế lực thì e rằng Nhất phủ sẽ đứng trên Nhất điện!
Ngày sau, bá chủ của Trung Châu chính là Thiên Phủ Liên Minh!
So với bầu không khí vui sướng bên phía Thiên Phủ, cùng lúc đó Hồn Điện lại tịch mịch không tiếng động. Đám cường giả hai mặt nhìn nhau, tinh thần thoáng có phần hoảng hốt. Ở trước đó không lâu, uy danh của Hồn Điện bọn chúng vẫn trải rộng khắp Trung Châu, bất luận cường giả nào nghe thấy tên của bọn chúng cũng đều ra vẻ kiêng kỵ, thậm chí là sợ hãi. Nhưng mà, trong thời gian mấy năm ngắn ngủi, bá chủ đã từng khiến kẻ khác vừa nghe đã sợ này phải nếm mùi vị bại trận cay đắng lần đầu tiên.