Khi Điện Chủ Hồn Điện bước ra thì vô số người đang quan chiến trong mảnh sơn mạch này đều nhìn về phía hắn. Tên này từng có hung danh vô cùng hiển hách ở Trung Châu, thậm chí có một số người chỉ cần nghe thấy tên hắn thôi thì đã sợ mất mật rồi. Tuy về sau hắn bế quan lâu dài nên mọi người cũng ít nhìn thấy nữa, nhưng hung danh của hắn vẫn cứ trường thịnh không giảm.
Nếu như muốn xếp hạng những nhân vật phong vân tại Trung Châu thì chỉ sợ tên Điện Chủ Hồn Điện Hồn Diệt Sinh này sẽ được xếp vào hàng đầu.
"Ba trận hai hòa, điều này thật nằm ngoài dự đoán của bản điện, nhưng cái kết quả này cũng không thể thay đổi được kết cục."
Điện Chủ Hồn Điện bước đến cách Tiêu Viêm khoảng trăm trượng rồi chậm rãi dừng lại, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Viêm, cười nhạt nói. Ngữ khí của hắn vô cùng bình thản, không hề có chút dao động nào vì cục diện hôm nay cả.
Ánh mắt của Tiêu Viêm và Điện Chủ Hồn Điện giao nhau, ám lưu* bắt đầu xuất hiện, ngay cả không khí cũng trở nên nóng rực.
*dòng nước ngầm. Nguồn: https://webtruyenchu.com
"Làm người thì nên lưu lại một đường, nói năng hùng hồn quá đến khi mọi chuyện không được như thế thì chính là tự rước nhục vào thân, Điện chủ cần phải cẩn thận đấy…" Tiêu Viêm nói khẽ.
"Ha ha, trước giờ Hồn Điện ta làm việc đều không lưu lại đường sống. Cái lời lẽ đó chỉ dành cho người thường thôi. Nếu muốn thành đại sự mà cứ chú ý đến mấy điều này thì mãi mãi sẽ chẳng làm được trò trống gì đâu." Điện Chủ Hồn Điện cười lớn một tiếng, nói.
Nghe được cuộc đấu khẩu của hai người, trong lòng mọi người đều cảm thấy nóng bỏng hẳn lên. Cuộc chiến này mới là cuộc chiến quan trọng nhất của ngày hôm nay, một bên là Điện Chủ Hồn Điện, một bên khác thì coi như là người đứng đầu của Thiên Phủ Liên Minh. Trận chiến của hai người sẽ quyết định kết quả của cuộc quyết chiến này.
"Chỉ vì ngươi mà ta bị rất nhiều khiển trách trong tộc, năm đó chính ta hạ lệnh phái người đến Gia Mã Đế Quốc bắt phụ thân Tiêu Chiến của ngươi, vốn ý định của ta là đã động thủ thì phải diệt cỏ tận gốc nhưng sau khi ta hạ lệnh thì do vấn đề tu luyện nên phải bế quan đột xuất, vì thế mới khiến thủ hạ của ta có chút lười biếng, chỉ bắt mỗi Tiêu Chiến về mà thôi. Sau đó ngươi bị đuổi giết mà vẫn thoát được thì cũng đều do bọn chúng khinh thị ngươi. Nhưng ta thật không ngờ chỉ trong vòng mấy chục năm ngắn ngủi nhưng ngươi lại cứ từng bước mà phát triển đến tầm cao này."
Ánh mắt Điện Chủ Hồn Điện thoáng có chút phức tạp nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Vốn cái mối họa này của Hồn Điện đáng lý đã bi xóa bỏ từ rất lâu nhưng cuối cùng do nhiều nguyên nhân khác nhau nên lại dẫn đến việc Tiêu Viêm phát triển bằng một tốc độ vô cùng khủng khiếp, đến hiện tại thì rõ ràng hắn đã có khả năng để đối kháng lại với Hồn Điện.
Nếu trừ bỏ đi thân phận đối địch của hai bên thì trong lòng Điện chủ Hồn Điện cũng có phần bội phục. Hắn tự nhận rằng nếu như đổi ngược lại là hắn thì hắn rất khó có thể đi được quãng đường xa xôi như thế để cuối cùng có thể đặt chân l*n đ*nh cao của cái mảnh đại lục này.