"Cái gì?"
Điện Chủ Hồn Điện nghe được mấy câu đó xong thì sắc mặt hắn chợt có chút biến đổi.
Dù sao thì Hồn Ma lão nhân cũng có thực lực ngũ tinh Đấu Thánh hậu kỳ còn Tiêu Thần kia chỉ gần đạt đến ngũ tinh Đấu Thánh trung kỳ thôi. Với sự chênh lệch thật sự không này thì Hồn Ma hẳn là phải thắng dễ dàng mới đúng chứ.
"Nếu mà Tiêu Thần dễ đối phó như vậy thì năm đó hắn cũng không nổi tiếng như vậy!"
Hồn Thiên Mạch thản nhiên nói. Tuy lúc đó hắn cũng có chút danh tiếng nhưng nếu so với Tiêu Thần thì thật sự là kém rất nhiều. Nếu như Tiêu Thần không bị lâm vào ảo cảnh thì chỉ sợ là bây giờ bản thân mình cũng không phải là đối thủ của ông ta.
Điện Chủ Hồn Điện chau mày ngẩng đầu lên nhìn về vòng chiến đang càng ngày càng trở nên kịch liệt. Giữa song phương vào lúc này thì Tiêu Thần vẫn đang rơi vào thế hạ phong. Nhìn từ ngoài vào thì có vẻ như Tiêu Thần có chút luống cuống tay chân vì phải ứng phó với sự liên thủ của Hồn Ma lão nhân và Hồn Chung Oa.
"Hi vọng có thể thuận lợi…"
"Choang…"
Hồn Chung Oa thân thể to lớn như một viên đạn pháo hung hãn đâm vào cự phủ, lực đạo kinh khủng đó trực tiếp đẩy Tiêu Thần lùi lại vài bước. Đợi đến khi ông vừa mới ổn định được thân hình thì một luồng kình phong âm hàn và cực kỳ tàn nhẫn xảo trá lại đánh úp vào những chỗ yếu hại của Tiêu Thần.Ngay tức thì, thân hình của Tiêu Thần chợt dịch chuyển, xoay lưỡi búa chém ngược về phía sau. Ngay lúc đó, một lưỡi đao gió sắc bén tựa như độc xà bỗng nhiên bị cự phủ của Tiêu Thần chém văng ngược ra.
Chẳng qua, tuy Tiêu Thần chặn đứng được thế công nguy hiểm này nhưng ông vẫn bị chấn bay ngược ra phía sau, cả cánh tay hiện đang chết lặng.
"Tiêu Thần, bất kể ngươi có kinh nghiệm chiến đấu phong phú ra sao nhưng dù gì thì thực lực của lão phu cũng hơn ngươi một bậc. Ngươi muốn thắng ta chỉ là chuyện nằm mơ giữa ban ngày!" Hồn Ma lão nhân xuất hiện ở trên đỉnh đầu của Hồn Chung Oa, lão ta nhìn về phía Tiêu Thần, cười lạnh một tiếng rồi nói: "Vị đại nhân vật năm xưa mà giờ đây lại bị ép phải chật vật trước mặt của thiên hạ quần hùng như thế! Chi bằng ngươi thối lui đi, để miễn cho phải chịu nhục!"
Thân hình của Tiêu Thần cũng hiện ra giữa không trung như thiểm điệm. Ông liếc mắt về phía Hồn Ma lão nhân, khuôn mặt vẫn như trước: không dao động chút nào.
Chỉ có điều là đấu khí hùng hậu quay cuồng quanh thân ông đang từ từ yếu bớt.
Nhưng đúng lúc đó, hai tay ông lại nắm thật chặt lấy cự phủ, sau đó từ từ giơ lên trên cao rồi nói: "Một búa, giải quyết ngươi!"
"Hừ, cuồng vọng!" Câu nói của Tiêu Thần đã khiến cho sắc mặt của Hồn Ma lão nhân ngay lập tức trở nên vô cùng lạnh lẽo, nhưng kỳ thực trong nội tâm lão ta chợt trở nên cực kỳ cảnh giác. Đấu khí hùng hậu bên trong cơ thể lão ta tựa như hồng thủy cấp tốc vận chuyển, tạo thành vô số vòng xoay đấu khí bao phủ quanh thân.
Tiêu Thần giơ cao Huyết Phủ lên, khí tức toàn thân ông cũng dần dần trở nên hư ảo. Nếu không phải mắt thường vẫn đang nhìn thấy mà chỉ dựa vào khí tức để cảm ứng, thì e rằng mọi người hẳn là nghĩ rằng Tiêu Thần đã hoàn toàn biến mất trong thiên địa.