Tiếng thét đầy uy lực trong miệng Tiêu Thần khiến cho trong đầu của Tiêu Viêm khi nghe thấy lúc này cũng kịch liệt run rẩy.
Đây là một loại cảm giác kì dị từ sâu bên trong huyết mạch truyền ra khắp các nơi trong cơ thể hắn, làm cho linh hồn của hắn cũng cảm thấy một chút rung động,
Loại cảm giác đó chính là một sự kiêu hãnh của một chủng tộc đã từng đứng trên đỉnh của cả đại lục này.
Mặc dù hôm nay chủng tộc suy bại nhưng sự kiêu ngạo này vẫn như cũ, được chôn dấu thật sâu tận bên trong huyết mạch.
Tại cái thời kỳ Tiêu Tộc cường thịnh nhất thì không có người nào dám mạo phạm đến uy nghiêm của bọn họ.
Cho dù là Hồn tộc cũng chỉ giống như một loại độc xà âm thầm ẩn núp, rồi sau đó chờ đợi lúc đối thù yếu đuối nhất mà tung ra một kích trí mạng mà thôi!
"Những lời này thì Tiêu tộc đã không còn tư cách để nói nữa rồi!" Hồn Ma lão nhân cúi đầu xuống, ánh mắt âm tàn giống như rắn rết mà nhìn chằm chằm vào Huyết Phủ Tiêu Thần đang nắm chặt cự phủ mà nói một cách châm chọc.
" Cho dù là Tiêu Tộc hiện tại đã suy tàn, nhưng loại tạp chủng như ngươi cũng không có tư cách để bình luận!"
Tiêu Thần ánh mắt âm hàn đến đáng sợ, bàn chân ông dẫm mạnh lên trên mặt đất, thân hình lóe lên thì đã xuất hiện ở trên đỉnh đầu của Hồn Ma lão nhân. Cùng lúc đó, Huyết sắc phủ đầu khổng lồ giống như thần ma đang tức giận mà phách thiên trảm địa*, cuồng bạo chém xuống Hồn Ma lão nhân.
*Chém trời chặt đất.
"Lão phu có tư cách hay không thì ngươi cứ đến thử thì khắc biết!" Đối mặt với thế công vô cùng mạnh mẽ của Tiêu Thần thì Hồn Ma lão nhân cũng chỉ cười nhạt một tiếng. Tay áo lão khẽ vung lên, hơn mười đạo sâm bạch sắc cốt liên* liền nhanh chóng phóng ra, cùng với hắc vụ lúc trước tổ hợp lại với nhau tạo thành một tấm lưới màu trắng, tùy tiện để cho cự phủ điên cuồng bổ xuống.
*Sâm bạch sắc: trắng đục - Cốt liên: dây xích bằng xương người.
"Xèo... xèo…"
Khi cự phủ đánh vào phía trên thân lưới thì lực đạo mạnh mẽ nhanh chóng biến mất, mà tốc độ rơi xuống của nó cũng càng ngày càng chậm, giống như lâm vào một vũng bùn sâu vô cùng vậy. Đến cuối cùng, khi cự phủ cách trán của Hồn Ma lão nhân nửa xích thì không thể nào tiến thêm được nữa, giống như là bị định trụ vậy.
"Huyết Phủ Tiêu Thần, chả có gì hay ho cả!"
"Thật không?"
Nghe vậy khiến cho trong mắt của Tiêu Thần lóe lên hồng mang*, lưỡi búa huyết sắc kia bỗng nhiện hiện lên một tia đỏ như máu rồi cự phủ lại chém xuống một lần nữa, khiến cho tấm lưới xương kia dù mềm dẻo như tơ cũng là trực tiếp bị cắt bay mất, mà lưỡi dao búa cũng nhanh như chớp lao về phía yết hầu Hồn Ma lão nhân.
Biến cố đột nhiên xuất hiện cũng khiến cho Hồn Ma hơi kinh hãi nhưng lão ma cũng không hề bối rối. Thủ chưởng giống xương khô của y ngay lập tức vẽ lên một đường cong quỷ dị, rồi trực tiếp đánh vào phía trên thân của cự phủ.
Sau đó, mọi người chỉ nghe thấy một tiếng vang thật lớn. Thanh huyết phủ khổng lồ kia lại bị một chưởng trực tiếp của lão ma kia đánh chếch đi một đoạn, nơi lưỡi búa đi qua đã cắt phăng một dúm tóc của y.