Tiếng cười sang sảng đột nhiên xuất hiện khiến cho đại điện như ngưng lại. Ngay sau đó, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa đại điện. Ở đó, ánh mặt trời tà tà chiếu xuống, một bóng người cao gầy dần dần hiện ra trước mắt mọi người.
"Tiêu Viêm."
Bóng người kia vừa hiện rõ, nhóm người Phong tôn giả, Hỏa Vân lão tổ đều run lên, khuôn mặt tràn đầy vẻ không thể tin được, trong giọng nói không giấu được vẻ vui mừng, kinh ngạc.
"Tiêu Viêm? Hắn là đệ tử thân truyền của Minh chủ?"
Bởi vì Thiên Phủ lớn mạnh nên một số cao tầng ngồi trong đại điện này cũng không biết rõ Tiêu Viêm. Nhưng mỗi người trong bọn họ đều biết rõ địa vị của Tiêu Viêm ở trong Thiên Phủ Liên Minh quan trọng như thế nào. Nếu nói Dược Lão là Minh Chủ của Thiên Phủ Liên Minh vậy thì Tiêu Viêm chính là lãnh tụ tinh thần của Thiên Phủ.
"Ầm."
Dược lão há miệng, hai mắt nhìn chằm chằm vào bóng người chậm rãi bước tới kia, đấu khí mênh mông trong cơ thể vì tâm cảnh dao động mà bùng nổ, Tay cầm của chiếc ghế đang ngồi cũng hóa thành phấn vụn. Dược Lão không hề để ý tới, run rẩy dứng dậy, ánh mắt trở nên ươn ướt. Trong hai năm qua, không có lúc nào ông không nhớ tới Tiêu Viêm. Cả đời Dược Lão không vợ không con, chỉ có Tiêu Viêm là người gần gũi nhất. Nếu được việc rời khỏi không gian Yêu Hỏa lại mang đến sự lo lắng đợi chờ thế này thì ông sẽ không do dự mà lựa chọn ở lại.
Những người khác thấy bộ dáng kích động của Dược Lão liền cảm thấy kinh ngạc. Những năm gần đây, ở trước mặt bọn họ, Dược Lão luôn luôn bình tĩnh, không bận tâm tới chuyện gì, cho dù đối mặt với một quái vật lớn như Hồn Điện ông cũng không bộc lộ cảm xúc quá nhiều. Nhưng lúc này đây, lần đầu tiên trong mấy năm qua bọn họ thấy Dược lão biểu lộ cảm xúc như vậy.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, thân ảnh của Tiêu Viêm hơi nhoáng lên một cái, liền xuất hiện trước mặt Dược Lão. Nhìn lão nhân kích động tới mức rơi lệ, trong lòng Tiêu Viêm cảm thấy áy náy vô cùng. Bản thân mất tích hai năm khiến cho không ít người phải lo lắng.
"Lão sư, ta đã trở về."
Thầy trò đối mặt nhau, trong lòng đều có muôn vàn cảm xúc dâng trào, nhưng cuối cùng chỉ có thể thốt lên mấy lời nói khẽ làm người khác cảm khái không thôi.
"Ha ha, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi."
Dược Lão lau lau nước mắt, trên khuôn mặt già nua hầu như căng thẳng trong suốt hai năm qua cuối cùng cũng nở nụ cười. Bàn tay gầy guộc không ngừng vỗ lên bả vai Tiêu Viêm, trong miệng lặp đi lặp lại câu nói kia.