"Chuyện này là sao vậy?"
Nhóm người Huân Nhi đều kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm, nói chính xác hơn là nhìn bóng người hư ảo bên ngoài thân thể hắn. Tại sao Tịnh Liên Yêu Thánh trong truyền thuyết lại xuất hiện trên người Tiêu Viêm?
"Là do tấm bản đồ cổ kia. "
Dược Lão nhíu mày lại, bất chợt nhớ ra cái gì đó. Nếu như nói Tiêu Viêm và Tịnh Liên Yêu Thánh có quan hệ gì, thì chỉ có tấm bản đồ cổ kia thôi. Tiêu Viêm vất vả nhiều năm mới có thể sưu tập đủ bốn mảnh bản đồ này. Dược Lão cũng nhớ rõ ràng, sau khi sưu tầm đủ tấm bản đồ này thì có một đạo ánh sáng bay vào trong đầu Tiêu Viêm. Nói không chừng, vật kia chính là nguyên nhân gây ra việc này.
"Làm sao bây giờ?" Huân Nhi lo lắng nói, không ai biết Tịnh Liên Yêu Thánh là người ra sao. Nhưng giờ hắn đang ch**m l** th*n th* củaTiêu Viêm. Nếu như xảy ra biến cố gì thì người bị tổn thương lớn nhất cuối cùng vẫn là Tiêu Viêm.
"Không cần hoảng hốt... Hắn đã ra tay giải cứu chúng ta thì chắc rằng hắn cũng không có ý đồ xấu gì. Mục tiêu của hắn chắc là Tịnh Liên Yêu Hỏa." Đan Tháp lão tổ trầm giọng nói.
"Cái tên tiểu tử này làm sao có thể đưa tới Tịnh Liên Yêu Thánh? Cái Yêu Thánh này dường như cũng không phải là linh hồn mà là một loại tàn ảnh. Nhưng mà không ngờ tàn ảnh này lại có năng lượng cường đại như vậy. Tịnh Liên Yêu Thánh quả nhiên là danh bất hư truyền." Ánh mắt của Hồn Ma lão nhân cũng tập trung vào Tiêu Viêm, ý nghĩ trong đầu không ngừng thay đổi.
Trong khi mỗi người đều đang suy nghĩ thì Tiêu Viêm bị Tịnh Liên Yêu Thánh nhập vào người chậm rãi ngẩng đầu lên, vung tay, vòng tròn hào quang màu trắng sữa từ từ tiêu tán đi. Ánh mắt nhìn thẳng vào Tịnh Liên Yêu Hỏa đang lơ lửng trên bầu trời.
"Tịnh Liên Yêu Thánh? Làm sao có thể như vậy? Tại sao ngươi vẫn còn sống?"
Khi hào quang vừa tản đi, Tịnh Liên Yêu Hỏa trên không trung nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, trong lòng kinh hãi vô cùng. Tiếng gào thét đầy nghi ngờ vang dội cả bầu trời.
"Xem ra mấy ngàn năm phong ấn cũng không thể làm giảm đi sự thô bạo của ngươi rồi."
"Tiêu Viêm" nhìn chăm chú vào Tịnh Liên Yêu Hỏa, âm thanh nhàn nhạt chợt xa chợt gần chậm rãi truyền ra, quanh quẩn trong không gian này, mơ hồ lộ ra một loại uy áp làm cho cả đất trời run rẩy.
"Vô liêm sỉ! Tịnh Liên Yêu Thánh, ngươi là tên khốn kiếp vong ân phụ nghĩa. Không có ta, ngươi làm sao có thể có được thành tựu như vậy? Ta giúp ngươi nhiều như thế vậy mà ngươi lại phong ấn ta. Ha ha, nhưng cuối cùng ngươi vẫn bị cắn trả mà chết. Đáng đời, ha ha!" Khuôn mặt của Tịnh Liên Yêu Hỏa trở nên dữ tợn, nhìn "Tiêu Viêm" mà điên cuồng cười nói. Bộ dáng giống như muốn đem tất cả hận ý phát tiết hết.