Vốn dĩ đánh ra một chưởng này hắn đã nắm chắc phần thắng, nhưng biến cố lại xảy ra một lần nữa khiến Điện chủ Hồn Điện biến sắc. Ánh mắt hắn liền trở nên âm trầm nhìn thẳng về bóng người ăn mặc bình thường đang lặng lẽ đứng sau lưng Tiêu Viêm. Nhìn thoáng qua người này trông rất bình thường nhưng bản thân lại mang khí tức quỷ dị khó lường, làm cho người nhìn vào không thể thăm dò được bản lãnh thực chất.
"Ngươi là người phương nào?" Điện chủ Hồn Điện ánh mắt âm u, quát hỏi. Tuy nói địa vị của hắn trong Hồn Tộc không thấp, nhưng thời của Tiêu Huyền đã qua lâu lắm rồi cho nên hắn đương nhiên không thể nào nhận ra người ở trước mặt chính là Huyết Thủ Tiêu Thần danh tiếng lừng vang trong Tiêu Tộc của năm đó.
"Tiêu Thần lão tổ."
Tiêu Viêm nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, khi thấy Tiêu Thần rốt cuộc đã ra tay thì hắn liền lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Lúc thoát khỏi ảo cảnh cho đến nay, vị tiền bối của Tiêu tộc này chưa hề ra tay một lần nào, dù là Tiêu Viêm có chiến đấu ác liệt như thế nhưng hắn cũng chỉ núp ở một bên theo dõi. Có điều sự ẩn tàng của hắn lại rất có ích đối với Tiêu Viêm, vì khi thật sự gặp phải nguy hiểm, hắn nhất định sẽ ra tay hỗ trợ.
Tiêu Thần phất phất tay áo. Tính tình hắn vốn quái gở trầm muộn cho nên lúc này hắn không muốn nói thêm điều gì mà chỉ nhấc chân chậm rãi tiêu sái đi đến trước mặt Tiêu Viêm, ánh mắt vẫn ngó chừng Điện chủ Hồn Điện đang ở đối diện, thanh âm khàn khàn hỏi: "Hắn cũng là người Hồn tộc sao?"
Tiêu Viêm khẽ gật đầu.
"Vậy thì nên g**t ch*t …"
Nghe được thanh âm trầm thấp của Phong Thần kia, Tiêu Viêm trong lòng cũng cảm thấy hơi sợ hãi, đưa mắt liếc sang Tiêu Thần. Cho tới bây giờ hắn mới phát hiện ra là thủy chung hắn vẫn không có thấy rõ thực lực đích thực của vị lão tổ này. Khi ở ảo cảnh, Tiêu Thần tuy rằng có thể đánh bại Tử Nghiên cùng trưởng lão Cố Nam Hải, nhưng nhìn thì có chút miễn cưỡng mới thắng được. Theo sự suy đoán của Tiêu Viêm, hắn hẳn là bị vây khốn trong tầng Tứ tinh Đấu Thánh Hậu kỳ, mặc dù xem ra thì còn mạnh hơn một chút, nhưng nếu nói đặt tới Ngũ tinh Đấu Thánh Sơ kỳ thì quá nghịch thiên đi. Tuy nhiên, khi Tiêu Thần thốt lên một câu này thì Tiêu Viêm cảm giác đươc sự suy đoán của hắn hình như không đúng…. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Sau một thời gian dài mấy ngàn năm bị nhốt trong huyễn cảnh, cho dù không thể tu luyện bình thường nhưng nói đến việc nước chảy đá mòn, thì lâu năm tích lũy từng giọt một ắt sẽ có ngày thành tựu, vẫn như cũ có thể khiến người khác cảm thấy hoảng sợ. Xem ra, Tiêu Thần lão tổ này dám nói như vậy thì bản thân tất nhiên phải có một chút bản lãnh gì đó.
"Ngươi là người của Tiêu tộc?"
Điện chủ Hồn Điện nheo mắt lại nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, đến một lát sau hắn mới đột nhiên sực nhớ lại câu nói lúc nãy của Tiêu Thần, lập tức nhíu mày rồi cất tiếng dò hỏi, nghe giọng hắn có vẻ không tin tưởng lắm: "Làm sao có thể chứ? Tiêu tộc sớm đã tiêu tàn đổ nát thì làm sao có thể còn có cường giả Đấu Thánh tồn tại?"