Một chưởng đánh tới, hỏa diễm trong lòng bàn tay Tiêu Viêm nhất thời bùng ra, không chút khách khí mà vỗ thẳng vào mặt Hồn Phong.
"Dựa vào ngươi sao..?"
Trên khuôn mặt Hồn Phong vẫn đọng lại nụ cười lạnh lẽo, y nhìn Dị hỏa ngùn ngụt trong lòng bàn tay Tiêu Viêm, vẻ khinh bỉ trên khóe môi càng lúc càng đậm. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
"Sớm nghe nói ngươi dung hợp được vài loại Dị hỏa. Bất quá, đối với người khác có lẽ ngươi rất mạnh, nhưng trong mắt ta, thì thật chẳng đáng một xu…"
Vừa cười nhạt Hồn Phong vừa xoay tít bàn tay, hữu chưởng mạnh mẽ đánh tới. Y không thèm né tránh hay úy kỵ gì, mà trực tiếp lấy cứng đối cứng cùng song chưởng của Tiêu Viêm.
"Ầm!"
Song chưởng va chạm, năng lượng hùng hậu nhất thời bùng ra, đẩy lùi một số Bán Thánh đang đứng gần đấy ra xa, không gian xung quanh như bị bóp méo.
"Dung hợp Dị hỏa không phải là thứ khiến ngươi tự kiêu tự mãn lắm hay sao? Đã thế hôm nay ta liền cho ngươi kiến thức một chút, cái gì là không đỡ nỗi một đòn!"
Hồn Phong âm lãnh cười dài. Đôi đồng tử màu đen trong mắt y đột nhiên lóe lên màu tím sẫm, từ lòng bàn tay, một cỗ lực đạo kỳ dị mang tính thôn phệ ùn ùn phát ra. Dưới sức hút kỳ dị đó, Tiêu Viêm nhất thời phát hiện, Dị hỏa trên tay hắn không ngờ đang bị Hồn Phong hút vào trong thân thể. Hơn nữa, ngay khi Dị hỏa của hắn tiến vào cơ thể của Hồn Phong thì hắn cũng đồng thời mất đi cảm ứng với nó.
"Tên khốn này, quả nhiên cổ quái..."
Tình huống vừa rồi thật sự đã khiến Tiêu Viêm thoáng rùng mình. Hắn vung tay lên, quyết đoán thu quyền lại, đồng thời chân phải đá mạnh vào trụ sáng màu đen làm nó bay vụt lên trời. Vẻ mặt hắn nhất thời cũng trở nên trầm trọng, trong cơ thể đấu khí như sóng biển gầm thét trào dâng, từng đạo đấu kỹ mạnh mẽ không chút khách khí chụp về phía Hồn Phong. Tuy Hồn Phong chỉ là Đấu Thánh Nhị tinh Hậu kỳ, nhưng trong mắt Tiêu Viêm, người này so với Phó điện chủ Hồn Điện càng thêm nguy hiểm.
"Diễm Phân Phệ Lãng Xích..!"
"Đế Ấn Quyết..! Tứ ấn dung hợp..!"
"Ầm! Ầm….!"
"Liệt Phong Khiếu Hổ chưởng..!"
"Hắc Cực Băng Kình...!"
Đối mặt với hàng loạt đòn công kích sắc bén của Tiêu Viêm, Hồn Phong vẫn cứ bình tĩnh, càng không chút nào tỏ ra bị lép vế bức lui. Trái lại, đấu khí trong cơ thể y dường như đang được huy động đến cùng cực. Từng đạo đấu kỹ cao cấp được thi triển bằng một tốc độ kinh người. Trong phút chốc, trên bầu trời năng lượng cuồng bạo đã ngập tràn khắp bốn phương tám hướng. Chiến đấu kinh thiên như vậy, đã khiến không ít kẻ đang âm thầm quan sát cũng phải há mồm trợn mắt!