Nhìn thấy Tiêu Viêm đáp ứng một cách sảng khoái như vậy, Điện chủ Hồn Điện cũng nao nao. Lão quan sát hắn thật kỹ rồi bất chợt cười nhạt: "Quả nhiên là hào khí can vân! Đã như vậy, những vị bằng hữu là Tứ tinh Đấu Thánh hãy cùng ta xuất thủ giải quyết Tịnh Liên Yêu Hỏa, còn đám Hỏa nô thì xin để cho những người khác ra tay."
"Đám Hỏa nô đó cứ giao cho chúng ta..." Tiêu Viêm mỉm cười quay đầu đi, hắn nhìn về phía Tử Nghiên và Cổ Nam Hải thấp giọng: "Khi liên thủ đối phó với Tịnh Liên Yêu Hỏa nhớ cẩn thận một chút, đừng vội dốc toàn lực, đề phòng kẻ khác ám toán!"
Tử Nghiên và Cổ Nam Hải đồng thời gật đầu, bọn họ đâu phải nhân vật tầm thường, tự nhiên sẽ biết tình thế nặng nhẹ. Cùng liên thủ kháng địch với bọn người của Hồn Điện, chỉ cần không cẩn thận đề phòng, sợ rằng ngay lập tức sẽ bị chúng hãm hại, đến lúc đó e là đến chút xương tàn cũng sẽ không còn sót lại.
"Tiêu Viêm, ta không thể tham gia vây công Tịnh Liên Yêu Hỏa được. Một khi tới gần nó phong ấn của con sẽ mất đi hiệu quả mà bản thân ta cũng sẽ bị nó triệt để khống chế." Tiêu Thần khàn giọng nói.
"Tổ tiên, người không cần phải ra tay đâu, mọi việc đều được con lưu ý trong lòng cả rồi." Tiêu Viêm mỉm cười, hắn vẫn cực kỳ lo lắng về bọn người Hồn Điện. Tuy Điện chủ Hồn Điện đã tham gia chiến đấu, nhưng Phó điện chủ và Hồn Phong vẫn mang lại cho hắn một cảm giác nguy hiểm ngập tràn, thời khắc nào hắn cũng phải để ý đến hai tên này.
Nghe Tiêu Viêm nói xong, Tiêu Thần cũng yên lặng gật đầu, lão vốn không phải là kẻ nhiều lời. Lúc trước, khi bị Tịnh Liên Yêu Hỏa bắt được, lão đã không thể kềm chế mà một mạch trầm mê vào trong ảo cảnh của nó. Nếu không phải được Tiêu Viêm giải cứu, e rằng trước sau gì lão cũng sẽ bị Tịnh Liên Yêu Hỏa ăn mòn thần trí, cuối cùng trở thành một kẻ trong đám Hỏa nô bị Tịnh Liên Yêu Hỏa khống chế mà thôi.
Một ngàn năm mê man trong ảo cảnh đã khiến cho tâm tính hỉ nộ vô thường của Tiêu Thần trở nên trầm lắng cô tịch rất nhiều. Mà cảm xúc này càng trở nên mạnh mẽ hơn khi nghe Tiêu Viêm kể lại đời sau suy tàn của gia tộc họ Tiêu. Dù sao, lão cũng không phải là người của thời đại này!
Và vì lúc tộc họ cần đến lão nhất, lão lại không thể giúp được một chút sức lực nào...
"Phiền tổ tiên vậy..." Tiêu Viêm chắp tay thi lễ Tiêu Thần. Thực lực vô cùng cường hãn của lão là điều không cần phải hoài nghi, bởi ngay cả Tử Nghiên và Cổ Nam Hải có hợp sức lại cũng không chiếm ưu thế nổi. Nếu nói về thực lực, có lẽ ở đây chỉ còn Tịnh Liên Yêu Hỏa cực mạnh kia là so được mà hơn nữa, khí tức trên người lão vô cùng cổ quái. Nếu không cố ý thi triển Đấu khí, chỉ sợ ngay cả Điện chủ Hồn Điện cũng chẳng thể ngờ rằng, người đàn ông có vẻ mặt cứng đơ ấy lại có một thân tu vi vô cùng đáng sợ.