Nhìn thấy hỏa diễm trắng sữa bốc cháy quanh thân Dược lão mà trong lòng Tiêu Viêm lại càng thêm hoảng sợ. Hắn hiểu rằng Yêu hỏa đang thiêu đốt trong cơ thể kia khó đuổi đi đến cỡ nào. Nếu không phải trong cơ thể của hắn có năm loại dị hỏa bảo hộ thì lúc bị Yêu hỏa thiêu đốt hắn cũng đã trọng thương. Tuy Dược lão là cường giả Đấu thánh nhưng hiện tại không có dị hỏa tương trợ, nên nếu bị Yêu hỏa nhân cơ hội này xâm nhập vào cơ thể thì tất nhiên sẽ bị trọng thương.
"Uồm! "
Lúc trong lòng Tiêu Viêm còn đang kinh hãi thì thân hình hắn giống như là phản xạ có điều kiện, lóe lên một lần đã xuất hiện bên cạnh Dược lão. Hắn mạnh mẽ ấn một chưởng vào sau lưng ông, tiếp đó một tiếng quát vang lên.
Tiêu Viêm đã dung nhập cả linh hồn dao động xen lẫn sóng âm vào trong tiếng quát này để tạo thành tiếng quát. Nó vang vào tai Dược lão rồi sau đó mạnh mẽ đánh vào linh hồn của ông. Trong nháy mắt, sắc mặt Dược lão lập tức trở nên trắng bệch ra, hai mắt đang nhắm chặt cũng mở ra tức thì.
"Phù… phù…"
Dược lão mở hai mắt ra nhìn thoáng qua Tiêu Viêm đang ở bên cạnh, miệng không ngừng thở hổn hển. Một lát sau ông vừa lau mồ hôi lạnh trên trán vừa nói: "Tịnh Liên Yêu Hỏa thật là khủng khiếp! Như vậy mà lại biết bày ra huyễn tượng để dẫn phát dao động cảm xúc của con người, khiến cho bản thân tự dẫn lửa thiêu thân. Nếu lúc trước không phải là con thức tỉnh ta, thì chỉ sợ rằng hiện tại ta đã thê thảm rồi!"
Tiêu Viêm cười khổ, chợt ánh mắt đảo qua chung quanh rồi nói: "Sương mù ở nơi đây có phần cổ quái, hay là trước tiên chúng ta cứ ly khai nơi đây đã?!"
"Nhóm người Hỏa Vân lão tổ đâu rồi?" Dược lão nhíu nhíu mày, có chút lo lắng. Không gian Yêu hỏa này thực sự quá mức quỷ dị, khắp nơi đều có những nguy hiểm trí mạng, cho dù là cường giả Đấu thánh có tiến vào thì cũng không dễ dàng đối phó.
"Lúc trước con đã xem qua tình hình chung quanh, không thấy bóng dáng của đám người Huân Nhi ở khu vực này." Tiêu Viêm lắc lắc đầu, hơi chút trầm ngâm rồi nói: "Bọn họ hơn phân nửa đều đi cùng Huân Nhi và Tử Nghiên nên có khả năng xuất hiện ở một chỗ khác. Hơn nữa thực lực của những người kia đều rất mạnh nên muốn thoát ly khỏi ảo cảnh là vấn đề không khó."
"Ừm…" Dược lão khẽ gật đầu. Ở địa phương quỷ quái như thế này thì coi như có lòng muốn cứu trợ thì cũng không có biện pháp nào cả. Điều may mắn nhất là, bên mình cũng không cho toàn bộ đội ngũ tiến vào nơi đây, chứ nếu không thì có khi đã chết gần hết rồi.
"Đi thôi lão sư!"
Tiêu Viêm vẫy vẫy tay rồi liếc mắt nhìn về phía mấy tên gia hỏa vẫn còn lâm vào trong ảo cảnh, sau đó lao vút ra ngoài đám sương mù. Hắn không phải là anh hùng thích đi cứu giúp người khác, nguyên một đám này đến đây đều vì Tịnh Liên Yêu Hỏa, đều là đối thủ cạnh tranh của hắn, vì thế không việc gì phải từ bi để dẫn đến phiền toái cho bản thân.