"Hiện tại, Tiêu Viêm ca ca cũng đã tiến vào Nhị tinh Đấu Thánh, nhưng chiến lực của bản thân lại vượt xa cấp bậc này, so với Hồn Phong kia không chênh lệch bao nhiêu. Nếu thực sự phải giao thủ thì còn chưa biết hươu chết về tay ai!" Huân Nhi thản nhiên cười, nói.
Tiêu Viêm cười cười, trong lòng không hề có một chút khinh thường nào. Người của Hồn tộc vốn không lương thiện gì, mà Hồn Phong này có thể trở nên nổi bật trong đó, thậm chí được gọi là tộc trưởng Hồn tộc đời tiếp theo. Chuyện này đủ nói lên sự kinh khủng của hắn. Tiêu Viêm cũng biết rõ, người này sẽ là một đại địch rất khó giải quyết!
"Vì sao các chủng tộc viễn cổ các ngươi chỉ có vài người như vậy?"
Sau khi Tiêu Viêm thu liễm tâm thần thì đột nhiên hỏi. Hắn phát hiện, dường như dù là người do Hồn tộc, Cổ tộc hoặc Viêm tộc phái tới nơi này đều chỉ có hai ba người mà thôi.
"Hàng phục Tịnh Liên yêu hỏa không phải chỉ dựa vào số đông. Chờ đến khi tiến vào trong không gian thì những người này tốt nhất không nên theo vào. Nếu không thì tổn thất sẽ làm ngươi khó mà chịu nổi."
Cổ Thanh Dương nhìn thoáng qua Tiêu Viêm rồi nhìn tinh nhuệ của Thiên Phủ liên minh ở phía sau. Dù số lượng không ít và thanh thế cũng không kém nhưng hắn vẫn bất đắc dĩ lắc đầu.
"Ặc...!"
Nghe vậy, Tiêu Viêm và đám người Dược lão liền ngẩn ra.
"Vùng không gian kia bị Tịnh Liên yêu hỏa thiêu đốt, trải qua mấy ngàn năm đã trở thành nơi cực kỳ nguy hiểm. Khi tiến vào trong đó, dù có là cường giả Bán Thánh cũng phải vất vả lắm mới bảo vệ được tính mệnh của mình." Lam bào lão nhân Cổ Nam Hải cười nói.
"Đa tạ đã nhắc nhở!"
Tiêu Viêm âm thầm tặc lưỡi, thầm cảm thấy may mắn. Kinh nghiệm của bọn mình không thể so sánh với những chủng tộc viễn cổ kia. Nếu lần này không có gia tộc của Huân Nhi nhắc nhở thì e rằng đám người bọn hắn sẽ chịu tử thương thảm trọng thật sự.
"Trong các chủng tộc viễn cổ chúng ta đã có quy định: cường giả có thực lực vượt trên Ngũ tinh Đấu Thánh không được tùy ý xuất thủ. Cho nên, khi phái người đi thì cũng không vượt quá giới hạn Ngũ tinh." Huân Nhi nhẹ giọng giải thích.
"Thảo nào!"
Tiêu Viêm lúc này mới bừng tỉnh. Hắn cũng cảm thấy kỳ quái, tại sao Hồn điện bị hắn hủy đi một tòa phân điện trọng yếu, nhưng Hồn tộc vẫn không phái cường giả đến đây đối phó với hắn, hóa ra là vì nguyên nhân này. Hiện tại, cường giả của Hồn điện có thể làm cho Tiêu Viêm kiêng kỵ cũng chỉ có mỗi tên điện chủ kia. Chỉ có điều, hắn cũng đang bận rộn về việc hàng phục Tịnh Liên yêu hỏa, tất nhiên sẽ không rãnh để đến thu thập mình. Bởi vậy, mặc dù vừa rồi Hồn điện đã chịu một thiệt thòi lớn, nhưng vẫn phải cố mà nén giận.
"Uy lực của Tịnh Liên yêu hỏa rất cường đại, bất cứ ai hàng phục được nó thì chắc chắn kẻ đó sẽ có được trợ lực rất lớn. Thế nhưng, nếu chỉ dựa vào thực lực Ngũ tinh Đấu Thánh… e rằng việc hàng phục có chút khó khăn. Chẳng trách tại sao mấy nghìn năm nay chưa có ai chiếm được Tịnh Liên yêu hỏa!"