Trong không gian hơi vặn vẹo đó là một vùng đất khổng lồ đen kịt, bên trên ngẫu nhiên xuất hiện một vài điểm màu trắng sẫm, rõ ràng là những bộ hài cốt gãy vỡ. Khung cảnh hiện rõ khí tức quỷ dị và âm lạnh.
Ở trung tâm vùng đất khổng lồ ấy có một tòa điện phủ cực lớn màu đen đứng lặng yên sừng sững như một con mãnh thú viễn cổ đang phủ phục. Từng luồng gió mang mùi vị đáng sợ đang chậm rãi tràn ngập khắp phiến không gian bị phong tỏa này.
Bên trong đại điện màu đen có vô số xiềng xích thô to đen kịt kéo dài ra rồi cắm sâu vào lòng đất. Mà phía trên những sợi xích cũng có một luồng khói đen lượn lờ xoay quanh, thỉnh thoảng lại hội tụ lại thành hình người. Thỉnh thoảng phía trên sợi xích lóe ra một tia sáng bóng rồi cuối cùng bắn vào trong sương mù làm cho đám khói đen càng thêm chân thật…
Cả khu vực chìm trong vẻ im lặng khác thường, một bầu không khí quỷ dị bao trùm làm cho người ta cảm thấy lông tóc dựng đứng.
"Loạt xoạt…"
Sự yên tĩnh không biết kéo dài bao lâu thì đột nhiên có mười mấy luồng khói đen phía trên những sợi xích co rút lại rồi hóa thành mười mấy bóng người sắc mặt lạnh lùng. Những người này liếc nhau một lượt, thân hình chợt động rồi tụ lại một chỗ.
"Đi thôi, chúng ta nên đi ra chấp hành nhiệm vụ rồi! Hy vọng lần này có thể mang về đầy đủ linh hồn." Một người nhìn như đầu lĩnh của đám người, nói với giọng khàn khàn.
"Hắc hắc, hồi trước Liễu lão quái đánh lén mấy tòa thành thị Thiên Phủ, không những mang về đầy đủ linh hồn mà còn được Thiên Tôn đại nhân trọng thưởng. Hay là bây giờ chúng ta cũng đi huyết tẩy vài thành thị Thiên Phủ nhỉ!" Một người trong đó cười nói âm trầm.
"Ừ, nhớ kỹ! Lúc đó không cần giữ lại người sống." Vị đầu lĩnh nói rồi cười lạnh lẽo. Hắn chậm rãi gật đầu rồi vung tay lên, hơn mười nhân ảnh liền hóa thành luồng khói đen dữ dội lướt khỏi mảnh không gian này nhanh như chớp.
"Rầm!"
Nhưng mà ở nơi bọn họ sắp xông ra thì không gian xung quanh thân họ đột nhiên đọng lại rồi sụp đổ. Mười đạo nhân ảnh ngay cả la lên cũng không được một tiếng rồi liền bị lực ép của không gian sụp đổ biến thành hư vô.
"Xèo!"
Ngay tại chỗ đám người kia đã mai một, một lỗ hổng cực lớn chầm chậm mở ra, có mấy bóng người từ đó bay ra rồi dẫm mạnh lên mảnh đất hắc ám bên dưới.
"Ô!"
Khi đám người Tiêu Viêm vừa đi vào không gian đó thì một tiếng kêu thê lương truyền từ trong cung điện truyền ra, bên trên những chiếc xích cũng phát ra những ánh mắt thâm trầm nhìn vào họ.