"Phụt!"
Ba người Bắc Long Vương chạy trốn, thân thể Tử Nghiên cũng không vì vậy có động tĩnh gì, đôi mắt màu tím hiện lên vẻ lạnh lùng nhìn chằm chằm về hướng ba người biến mất. Một lát sau, thanh kiếm màu vàng như được tạo thành từ chất lỏng trong tay chậm rãi dao động rồi chợt biến mất không thấy, mà khi Đồ Long kiếm biến mất thì Tử Nghiên bỗng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể của nàng từ từ ngả về đằng sau rồi rơi xuống.
Thấy vậy, Tiêu Viêm cả kinh, vội vàng tiến lên đưa tay giữ lấy Tử Nghiên, nhìn khuôn mặt trắng bệch của nàng không khỏi có chút đau lòng. Xem ra tiêu hao khi thi triển Đồ Long kiếm đối với Tử Nghiên là quá lớn, với lại, loại tiêu hao này dường như cũng không phải chỉ là Đấu khí.
"Ta không sao..."
Tử Nghiên nằm trong lòng Tiêu Viêm, đôi mắt màu tím nhìn hắn, trên gương mặt hiện lên một nụ cười gượng gạo.
Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi lắc đầu, cứ ôm Tử Nghiên như vậy mà ngồi xuống giữa hư không. Tình huống trong cơ thể hắn cũng rất xấu, nếu không có lực lượng huyết mạch từ trong trái tim truyền ra chữa trị kinh mạch bị hư hao thì chỉ sợ hiện tại hắn cũng giống phế nhân không thể động đậy. Nhưng dù vậy, bây giờ Tiêu Viêm, cũng là cung căng hết cỡ, lúc trước một mình đấu tam đại Long Vương khiến hắn bị thương rất nặng.
"Này, ăn đi. Đây chính là đan dược nàng thích ăn nhất." Tiêu Viêm lấy ra một cái bình ngọc từ trong nạp giới, sau đó đổ ra mấy viên đan dược, đưa cho Tử Nghiên, cười nói.
"Vẫn còn coi ta là tiểu cô nương sao?" Nghe câu trêu chọc này của Tiêu Viêm, Tử Nghiên không nhịn được lườm hắn một cái, cũng không khách khí nhận lấy đan dược, đem chúng bỏ vào trong miệng. Bây giờ nàng ăn đan dược cũng tao nhã hơn rất nhiều, không giống như lúc còn là tiểu cô nương trước kia, ăn như hổ như sói.
"Long Hoàng bệ hạ!"
Ở phía dưới,đám người Đại trưởng lão Đông Long đảo, nhanh chóng bay vút đến, sau đó dừng lại trước người Tử Nghiên không xa, thanh âm cung kính nói. Bọn họ cũng có chút thức thời, chỉ liếc mắt qua hai người một cái liền vội vàng cúi đầu.
"Đại trưởng lão, Đông Long đảo đã bình an vô sự chưa?"
Thấy những trưởng lão này, khuôn mặt tái nhợt của Tử Nghiên hơi đỏ lên, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giãy dụa trong lồng ngực Tiêu Viêm rồi từ từ đứng dậy, bên trong giọng nói suy yếu lại xuất hiện chút uy áp.
"Bẩm bệ hạ, Long đảo đã không còn trở ngại, người của tam đại Long đảo đã trốn đi, nhưng vẫn còn không ít tộc nhân Cổ Long tộc lựa chọn ở lại Đông Long đảo." Đại trưởng lão cung kính nói, những người tromg lời nói của hắn chính là mấy tên tộc nhân của ba đảo vừa mới quỳ xuống dưới kia.
"Ừ, cứ tạm thời nhận bọn họ, quan sát cẩn thận một chút, đề phòng có thám tử lẫn vào trong đó." Tử Nghiên khẽ gật đầu nói.