Ánh mắt Hắc Kình cực kì kinh ngạc nhìn thân ảnh cao gầy xuất hiện bên cạnh, đặc biệt là khi thấy người kia bàn tay nhẹ nhàng áp sát thiên linh cát của hồng kiểm lão giả, mí mắt chớp giật kịch liệt…
"Các hạ là ai? Ta chính là Hỏa Chiến trưởng lão của Bắc Long đảo."
Cả người hồng kiểm lão giả kia cũng hoàn toàn lặng xuống, không dám nhúc nhích chút nào. Lão có thể cảm giác được bàn tay để trên thiên linh cái lão ẩn chứa lực lượng đáng sợ cỡ nào. Lão biết chỉ cần bàn tay này đánh ra một chưởng nhẹ nhàng cũng đủ để khiến đầu óc lão trở thành một đống huyết nhục trong chớp mắt.
"Rốt cục là ngưu quỷ xà thần từ chỗ nào chui ra? Tại sao ta không thể cảm giác được sự dao động khi hắn đến gần?"
"Buông tay ngươi ra!" Tiêu Viêm nhàn nhạt liếc nhìn hắn, nói.
Nghe thế, sắc mặt lão hơi đổi, con mắt cũng đảo mấy vòng, nói:
"Ta đếm đến ba, chúng ta cùng nhau thả, thế nào?"
"Tiêu Viêm, giết hắn đi! Hắn là cường giả Bán Thánh của Bắc Long đảo, địa vị cao hơn so với ta. Một mạng đổi một mạng, đáng giá!" Sắc mặt Hắc Kình tím tái lại, thấp giọng quát.
Hồng kiểm lão giả ánh mắt phát lạnh, thậm chí có ý tưởng nhịn không được mà muốn một phát b*p ch*t Hắc Kình. Nhưng nghĩ đến người thần bí chưa từng nhìn thấy mặt bên cạnh, lão chỉ có thể kiềm chế sát ý, trầm giọng nói:
"Các hạ nghĩ sao?"
"Được thôi…" Tiêu Viêm cười nói.
"Tốt! Một… Hai… Ba!" Hồng kiểm lão giả vui mừng, ba chữ nhanh chóng từ trong miệng tuôn ra. Mà khi con số cuối cùng vừa hết, lão cảm giác được bàn tay lạnh lẽo trên thiên linh cái đã rời khỏi, lập tức vội buông Hắc Kình ra, thân hình nhanh như chớp bay ngược ra sau.
"Vị bằng hữu này không biết là cao nhân phương nào? Đây chính là chuyện của Thái Hư Cổ Long bộ tộc chúng ta, mong rằng bằng hữu không nhúng tay vào. Tam đại Long Vương của Long Đảo chúng ta đang ở một chỗ cách nơi này không xa. Nếu như xuất hiện động tĩnh lớn đưa các ngài đến, các hạ thoát thân sẽ rất khó khăn."
Hồng kiểm lão giả trong lúc bay ngược ra đã thấy rõ ràng người ra tay lúc trước. Nhưng khi thấy người kia tuổi trẻ như vậy, không khỏi ngẩn ra, chợt trầm giọng nói.
Đối với tiếng quát của lão, Tiêu Viêm làm bộ như không nghe thấy, cúi người nâng Hắc Kình dậy, lấy ra một viên thuốc bỏ vào trong miệng hắn, cười nói:
"Có sao không?"
"Còn chưa chết!" Hắc Kình cười khổ lắc lắc đầu, cực kì tiếc hận liếc nhìn hồng kiểm lão giả:"Ngươi nên trực tiếp giết lão a! Tên kia chính là Bán Thánh cường giả hang thật giá thật, giết lão giống như cắt đi một miếng thịt của Bắc Long đảo vậy. Cơ hội như vậy không phải cứ muốn là có thể gặp!"
Trong lời nói của Hắc Kình thật sự có pha thêm chút tiếc nuối. Trong mắt hắn, dùng mạng của hắn đổi lấy mạng của một vị Bán Thánh cường giả, quả thực là một vụ làm ăn có lời. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL