Hư vô không gian yên tĩnh không có một tiếng động, không gian loạn lưu xuất hiện liên tục, ẩn chứa những nguy hiểm chết người.
"Vèo!"
Trong sự tĩnh lặng đó đột nhiên vang lên tiếng xé gió. Một loạt những vệt sáng từ trong bóng tối ở phía xa bay tới. Tốc độ nhanh tới mức tạo thành kình phong cuồng bạo. Ngay cả không gian loạn lưu cũng bị phá tan.
"Đại tỷ, lúc này, tam đại Long Đảo toàn lực tấn công Đông Long đảo lại có thêm sự giúp đỡ chúng ta, chắc hẳn có thể đánh tan Đông Long đảo." Một gã mặc hắc y đứng bên cạnh vị Hồng y nữ nhân đầu lĩnh chậm rãi nói. Giọng nói của hắn khàn khàn, miệng chỉ hơi mở ra khép vào một chút mà lại xuất hiện một loại lực hút đáng sợ. Người này tự xưng là Côn Hoàng, có không ít đối thủ của hắn sau khi bị bắt liền bị hắn nuốt sống. Hung danh của hắn cực kỳ vang dội trong giới ma thú, không ít cường giả khắp nơi khi nghe đến tên hắn đều sợ mất mật.
"Không cần vội vàng như vậy, cứ đợi cho bọn chúng đánh với nhau, chết càng nhiều càng tốt." Nữ tử áo hồng suy tính, lạnh nhạt trả lời.
"Hắc hắc, không ngờ tam đại Long đảo lại tìm đến chúng ta để nhờ giúp đỡ. Đúng là làm cho người ta bất ngờ mà!" Lão giả còn lại cười quái dị và nói, đây chính là Ưng Hoàng.
"Đợi giải quyết xong Đông Long đảo, lấy được Long Hoàng huyết mạch rồi thì tam đại Long đảo sớm muộn gì cũng bị tộc ta diệt trừ mà thôi." Hồng y nữ nhân cười mỉm, tay áo vung lên, đang muốn tăng tốc thêm nữa thì trong lòng đột nhiên xuất hiện cảm giác nguy hiểm. Nàng chưa kịp phản ứng gì thì từ trong đám không gian loạn lưu phía trước đã bộc phát ra một tia đấu khí mỏng như sợi tơ những cực kỳ sắc bén. Trong nháy mắt đã bắn về phía đám người Thiên Yêu Hoàng tộc. Ngay lập tức,những tiếng kêu thảm vang lên không dứt.
"Bọn chuột nhắt phương nào dám đánh lén Thiên Yêu Hoàng tộc, muốn chết!"
Nữ tử thủ lĩnh nhanh chóng phục hồi tinh thần, nhìn thấy tộc nhân thương vong thê thảm liền nổi giận, ngọc thủ giơ lên đánh một chưởng về phía không gian loạn lưu. Không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, chỉ nghe thấy một tiếng "Oành!", cả không gian loạn lưu cuồng bạo kia liền bị đánh tan nát.
"Ha ha, nếu nhát gan thì sao dám chặn đường giết người Thiên Yêu Hoàng tộc đây?"
Không gian loạn lưu vừa nổ tung thì xung quanh đấy bỗng vang lên tiếng cười lớn. Một bóng người từ đó bay ra, dừng lại trước mặt đám người Thiên Yêu Hoàng tộc. Hai tay người đó vung lên, hơi thở áp chế liền chầm chậm lan ra. "Thiên Yêu tam hoàng, mấy trăm năm không gặp rồi. Các ngươi vẫn như thế nhỉ!"