Trên tế đàn, Thải Lân nhìn đám người đang ngồi gần trụ đá liền đi lại chỗ thân thể Tiêu Viêm đang ngồi mà đôi mày hơi cau lại. Tấm bia đá này nhìn qua tưởng bình thường nhưng lực lượng ẩn chứa bên trong làm cho đám cường giả lẫn Yêu Minh không dám coi thường. Xưa nay nàng đối với Tiêu Viêm luôn có lòng tin nhưng giờ phút này trong lòng không tránh được chút đa tâm.
"Yêu Minh tộc trưởng, trước đây những cường giả trong tộc các người đi vào đó mất nhiều thời gian như vậy sao?" Chờ đợi hồi lâu Thải Lân nhịn không được hỏi
Nghe nàng nói Yêu Minh tần ngần chốc lát, lắc lắc đầu nói: "Trước đây cường giả tộc ta đi vào thì cơ bản không thể chịu đựng đến quá nửa giờ. Chẳng qua, linh hồn Tiêu Viêm huynh đệ cường đại dị thường nên hẳn là có chút ngoài ý muốn."
Đối với lời này của Yêu Minh, Thải Lân càng nhíu mày nhưng cũng chỉ có thể đè nén sự lo lắng trong lòng xuống và bình tĩnh đợi hắn đi ra mà thôi.
Chờ một chốc mà nháy mắt thời gian trôi qua đã qua nửa canh giờ. Khi đám người Thải Lân không thể chờ được nữa thì tấm bia đá đột nhiên bộc phát một luồng quanh mang mãnh liệt, trong luồng sáng đó có một đạo linh hồn bay ra, cuối cùng tiến nhập vào thân thể người đang ngồi xếp bằng gần tấm thạch bia trong ánh mắt kinh hỉ của Thải Lân.
"Lạnh!"
Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng liền mở hai mắt ra, trong tích tắc sắc mặt đã tái nhợt, trong tiếng ho khan kịch liệt lộ ra vẻ suy nhược. Thương thế khi ngạnh tiếp luồng Hoàng Tuyền Thiên Nộ lúc này đã bộc phát ra.
"Tiêu Viêm, huynh không sao chứ?"
Thấy sắc mặt Tiêu Viêm tái nhợt Thải Lân tam nữ vội vàng hỏi
"Không sao, tàn hồn Hoàng Tuyền Yêu Thánh qủa nhiên kh*ng b* dị thường!", Tiêu Viêm chậm rãi khoát tay áo, khẽ thở dài.
"Tiêu Viêm huynh đệ, ngay cả ngươi cũng không làm gì được tàn hồn đó?" nghe vậy Yêu Minh biến sắc hỏi
"May mắn thắng hiểm, bất quá tàn hồn trong thạch bia suy yếu lắm rồi." Tiêu Viêm nói không hề che giấu.
"Phanh!"
Tiêu Viêm mới dứt lời thì trên thạch bia truyền ra tiếng động, mọi người nhìn lại thấy chỗ dấu chưởng lưu trên đó truyền ra một tia ba động kì dị
"Hoàng Tuyền Thiên Nộ!"
Nhìn thấy thế, Yêu Minh chợt ngẩn ra rồi chợt mừng như điên, vội vàng ngồi xuống nhanh chóng phát ra linh hồn lực. Nhưng ngay lúc linh hồn lực của hắn tỏa đến thạch bia chưa kịp thu được tin tức gì thì một luồng linh hồn cực kỳ cường hãn khác lại hung hăng đánh vào linh hồn của hắn.
"Phụt!"
Linh hồn tổn thương làm cho Yêu Minh phun máu, thân thể bị đánh bay, cuối cùng rớt xuống cầu thang phía xa. Một lúc sau, hắn mới lê thân thể uể oải, mặt mũi xanh mét tới chỗ nhóm người Tiêu Viêm đang nhìn bản thân bằng ánh mắt kỳ quái.