“Phanh!”
Trên bầu trời, một quyền của Tiêu Viêm va chạm với chưởng phong đầy hắc khí tanh hôi của Đại trưởng lão kia. Ngọn lửa nóng rực chợt bùng lên, những độc khí kia đều lập tức bốc hơi. Lực lượng mạnh mẽ cũng đẩy lui Đại trưởng lão vài bước về phía sau. Khí huyết trong cơ thể thậm chí còn có chút sôi trào. Dị hỏa chi lực của Tiêu Viêm làm cho lão không dễ chịu chút nào.
“Đại trưởng lão, ta thấy ngươi nên thúc thủ chịu trói đi, ngươi không phải đối thủ của ta. Chỉ khoảng chục chiêu nữa thôi Yêu Khiếu Thiên kia sẽ thua trong tay Yêu Minh. Đến lúc đó, nếu hắn ra tay thì kết cục của ngươi sẽ chẳng khá khẩm được đâu.” Tiêu Viêm biến thành cự nhân màu vàng cư cao lâm hạ nhìn xuống Đại trưởng lão cách đó không xa, cười nói.
Nghe vậy, da mặt Đại trưởng lão hơi run lên, khóe mắt nhanh chóng nhìn lướt qua trận chiến của Yêu Khiếu Thiên, trong lòng cũng trầm xuống. Giờ phút này, tên kia đã bị Yêu Minh áp chế hoàn toàn, gần như không có sức hoàn thủ. Xem bộ dáng chật vật của hắn, hiển nhiên sẽ không cầm cự được bao lâu nữa.
“Khốn kiếp, cố gắng nhiều năm như vậy mà lại đổ sông đổ bể!”
Trong lòng Đại trưởng lão tràn ngập phẫn nộ và không cam lòng. Vốn lão cho rằng bọn họ đã hoàn toàn khống chế được Cửu U Địa Minh Mãng tộc. Nhưng sự thật tàn khốc lại cho họ biết là sự khống chế này tất cả chỉ là hư ảo. Một khi gặp được nguy cơ, cái gọi là khống chế này sẽ biến thành một trò cười.
“Huynh đệ tốt của ta, nhiều năm như vậy mà ngươi chỉ có chút tiến triển này, cũng quá làm ta thất vọng rồi!”
Khi những ý nghĩ tức giận đang quanh quẩn trong lòng Đại trưởng lão thì một tiếng cười lạnh chợt truyền đến từ cách đó không xa, sau đó là tiếng nổ kinh thiên động địa và kêu gào thảm thiết của Yêu Khiếu Thiên.
“Thua rồi?”
Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết này, trong lòng Đại trưởng lão chợt nhảy dựng, vội vã quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy giờ phút này Yêu Khiếu Thiên đã nằm trên một đỉnh núi như chó chết. Mà ngọn núi vốn cao đến ngàn trượng kia cũng sập xuống hơn nửa. Những trận chiến giữa Đấu Thánh với nhau thường rất thảm liệt, họ chỉ cần giơ tay nhấc chân thôi thì cả một ngọn núi khổng lồ đã hóa thành tro bụi.
“Bành!”
Yêu Minh hung hăng dẵm lên thân thể Yêu Khiếu Thiên. Kình phong đáng sợ lấy chân hắn làm trung tâm mà bùng nổ ra, trực tiếp chấn nát một số tảng đá lớn ở bên cạnh thành bụi phấn. Mà Yêu Khiếu Thiên cũng phun ra một ngụm máu tươi, bên trong còn kèm theo vài mảnh nội tạng nhỏ.
Nhìn một màn này, mí mắt của không ít tộc nhân Cửu U Địa Minh Mãng tộc đều giật giật. Cuộc chiến lúc nãy của hai người này thật quá hung ác.