"Yêu Khiếu Thiên, tên cẩu tạp chủng này, hôm nay ta phải bầm thây ngươi vạn đoạn rồi ném vào Vạn Xà Quật!"
Nhìn thân ảnh mặc hắc y trên bầu trời, hai mắt Yêu Minh vằn đỏ. Hắn trừng mắt oán độc nhìn nam tử đó, tiếng gầm giận dữ vang vọng cả dãy núi.
"Hắc hắc. Đại ca tốt của ta, không ngờ ngươi vẫn còn sống, nhưng ngươi bây giờ cũng chẳng đỡ nổi một chiêu của ta đâu. Yên tâm, lần này ta sẽ không tiếp tục cho ngươi có bất kỳ cơ hội nào để giãy dụa nữa." Nghe được tiếng kêu gào của Yêu Minh, hắc y nam tử trên bầu trời cười lạnh nói.
Nghe được cuộc đối thoại của hai huynh đệ này, Tiêu Viêm cũng không cảm thấy thấy bất ngờ. Thực lực Yêu Khiếu Thiên hẳn là Nhất tinh Đấu Thánh trung kỳ, so với hắn còn mạnh hơn một bậc, có thể trở thành tộc trưởng Cửu U Địa Minh Mãng tộc, hiển nhiên không ai dám nghi ngờ thực lực của hắn.
"Tiểu tử, bất kể ngươi trà trộn vào địa mạch Minh Xà bằng cách nào, nhưng thế giới dưới đất này là lĩnh vực của Cửu U Địa Minh Mãng tộc của chúng ta, ngươi còn thiếu chút nữa phá hỏng đại sự của ta, hôm nay bổn vương sẽ đem ngươi cùng tên phế nhân kia ném vào trong Vạn Xà Quật."
Yêu Khiếu Thiên nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm. Nếu như không phải trong phong ấn có một tia linh hồn ấn ký của hắn, chỉ sợ hôm nay Yêu Minh sẽ bị người khác lén cứu đi, mà đợi đến khi Yêu Minh khôi phục thực lực, tất nhiên sẽ cướp đoạt lại vị trí tộc trưởng, khi đó sẽ vô cùng rắc rối.
"Ngươi mau khôi phục lại đấu khí trước đi. Tên kia cứ giao cho ta."
Đối với ánh mắt âm trầm của Yêu Khiếu Thiên, thần thái Tiêu Viêm vẫn bình thản không có chút kích động hay hoảng sợ. Tay áo vung lên, một luồng nhu kình lập tức đưa Yêu Minh đến bên bờ, thản nhiên nói.
"Cẩn thận một chút, hắn chỉ là một Nhất tinh Đấu Thánh trung kỳ, nhưng lại tu luyện tuyệt học của Cửu U Địa Minh Mãng tộc chúng ta, rất lợi hại." Yêu Minh lên tiếng nhắc nhở. Việc cấp bách mà hắn phải làm hiện tại chính là mau chóng khôi phục đấu khí. Tuy nói Yêu Khiếu Thiên cố kỵ sự xuất hiện của hắn nên không dám làm lớn sự việc, nhưng qua những năm này, tất nhiên hắn sẽ có lòng tin vào thực lực của mình. Các trưởng lão khác có lẽ vì thân phận của hắn mà không dám ra tay, còn những thân tín tất nhiên sẽ tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của Yêu Khiếu Thiên.
"Ừm…"
Tiêu Viêm gật gật đầu, lấy ra hai bình ngọc rồi đưa cho Yêu Minh và Thải Lân. Ngay sau đó, bàn chân hắn đạp một bước lên mặt hồ, một vòng gợn sóng dập dìu nổi lên. Thân hình hắn tức khắc xuất hiện trước mặt Yêu Khiếu Thiên, bình tĩnh nói: "Đây là lần đầu tiên ta giao thủ với cường giả cùng cấp từ khi tiến vào Đấu Thánh…."
"Yên tâm, Cửu U Hoàng Tuyền là vùng đất rất tốt. Ngươi vẫn lạc tại đây cũng coi như là phúc khí của ngươi." Yêu Khiếu Thiên cười quái dị, nói: "Có thể ở độ tuổi này tu luyện đến Đấu Thánh, xem ra thiên phú của ngươi cũng không tồi, nhưng ngươi ngàn vạn lần không nên có quan hệ gì với tên phế vật kia. Chính vì thế mà hôm nay, bất kì ai cũng không cứu được ngươi! "