Tiêu Viêm đưa tay đón lấy huyết sắc tinh thể ở trước mặt. Vừa chạm tay vào nó, một cỗ năng lượng âm hàn cực kỳ kinh khủng tràn ra, trong nháy mắt đã đóng băng cánh tay của Tiêu Viêm.
“Đúng thật là Hoàng Tuyền huyết tinh, năng lượng âm hàn này quả thực đáng sợ.”
Thấy như thế, Tiêu Viêm vui mừng nói. Cánh tay khẽ chấn động, tầng băng trên tay liền vỡ vụn. Hắn cất Huyết tinh vào rồi nhìn sang phía Yêu Minh, hỏi: “Phải làm thế nào mới có thể cứu ngươi ra? Hủy bốn cái xích sắt này sao?”
“Không cần! Trói buộc ta không phải là những xích sắt này, mà là Hoàng tuyền âm thạch ở đầu dây xích. Bên trong đó không ngừng trào ra năng lượng âm hàn làm tiêu hao hết đấu khí trong cơ thể của ta, khiến cho ta luôn luôn ở trong trại thái cực kỳ suy yếu. Ở chỗ nối của xích sắt và mạch núi này có giấu một cơ quan tinh xảo. Ngươi chỉ cần đánh nát nó là được. Mặc dù xích sắt này được chế tạo từ tài liệu đặc thù nhưng cũng không thể giữ được ta.” Nghe thế, Yêu Minh lắc lắc đầu, nói.
“Vậy sao?”
Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, thân thể di chuyển tới đầu kia của xích sắt, quả nhiên là nhìn thấy xích sắt được cắm thật sâu vào bên trong một sơn thạch nhỏ màu đen. Sơn thạch này không lớn, chỉ cao hơn mười trượng nhưng trong đó ẩn chứa năng lượng âm hàn cực lớn. Ngay cả Tiêu Viêm có Dị hỏa hộ thể mà cũng không nhịn được phải rùng mình một cái.
“Đây chính là Hoàng Tuyền âm thạch sao?”
Nhìn nhánh sơn thạch màu đen này, Tiêu Viêm nắm chặt tay lại, đấu khí mênh mông chợt bùng phát, hung hăng đánh mạnh vào phía dưới.
“Rầm”
Một vòng sóng nước cực lớn theo nắm đấm của Tiêu Viêm hạ xuống mà bùng ra. Nhưng thạch sơn màu đen này chỉ rung lên một chút rồi thôi. Một quyền đủ để đánh trọng thương một cường giả Bán thánh của Tiêu Viêm không ngờ còn không thể lưu lại chút dấu vết nào.
“Hoàng Tuyền âm thạch trải qua năng lượng âm hàn tôi luyện vô số năm, đã cứng rắn đến mức không thể phá vỡ. Cho dù ta khôi phục thực lực rồi cũng khó có thể làm được điều đó.” Thấy Tiêu Viêm hành động như thế, Yêu Minh liền khàn khàn bảo.
Tiêu Viêm nhíu mày, bàn tay đột nhiên nắm lấy một đoạn xích sắt. Ngay lập tức, trên xích sắt liền phát ra từng đợt sương trắng, nhanh chóng bao phủ cả bàn tay Tiêu Viêm. Bên trong xích sắt này giống như một khoảng không rộng lớn mà ở đó tràn ngập năng lượng âm hàn. Đến giờ thì Tiêu Viêm đã hiểu được tại sao Yêu Minh lại bị nhốt ở nơi này mấy trăm năm…