Nghe Đại trưởng lão tuyên bố xong, khuôn mặt của Hậu lão quái liền biến sắc, lúc xanh lúc trắng. Bao nhiêu năm qua hắn cùng Dược lão tranh đấu, hắn vốn cho rằng hiện giờ hắn đã có thể thắng được rồi. Nhưng hiện thực tàn khốc lại nói cho hắn biết rằng, hiện giờ, tại phương diện luyện dược, ngay cả một người đệ tử do Dược lão dạy ra cũng có thể thắng được hắn.
"Ha ha, Dược lão đầu chúc mừng ngươi". Huyền Không Tử quay sang phía Dược lão cười nói.
"Lão gia hỏa này dạy dỗ được một đệ tử giỏi. E rằng Tiêu Viêm hắn đã giỏi hơn thầy rồi!"
Nghe xung quanh vang lên những lời chúc mừng, khuôn mặt Dược lão càng thêm tươi cười. Ngày hôm nay, so với việc hắn tự mình ra tay dành chiến thắng thì Tiêu Viêm biểu hiện còn làm cho hắn có mặt mũi hơn. Đến tuổi như bọn hắn bây giờ, lòng tranh cường hiếu thắng giảm đi rất nhiều, ngược lại càng có hứng thú trong việc bồi dưỡng đệ tử, truyền hết một thân bản lĩnh của mình cho đệ tử.
Người làm lão sư như hắn, khi nhìn thấy đệ tử của mình lấy được thành tựu cao như vậy đương nhiên sẽ cảm thấy cực kỳ thỏa mãn.
"Hừ!"
Nhìn thấy bộ dạng cười tủm tỉm của Dược lão, Hậu lão quái càng thêm bực mình, căm giận phất ống tay áo, xoay người rời đi.
Trên đài đá, Đại trưởng lão nhìn Tiêu Viêm, trên khuôn mặt già nua cũng nhàn nhạt cười. Mặc dù so với hắn, Tiêu Viêm nhỏ tuổi hơn rất nhiều, nhưng ở Trung Châu này, tuổi tác không quan trọng, cái quan trọng nhất là chính là thực lực. Mà với Tiêu Viêm, không kể là đấu khí hay Luyện dược thuật đều đủ để hắn đối xử một cách ngang hàng.
"Tiêu Viêm, từ nay trở đi ngươi sẽ là trưởng lão của Tiểu Đan Tháp. Ngươi và Dược Trần đi theo lão phu, ta có lời muốn nói, chúng ta cũng nên bàn bạc một số chuyện."
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm có chút vui mừng, vội vàng gật đầu. Lần này đi tới Tiểu Đan Tháp chính là vì việc Liên minh. Nếu như không vì một phiếu quyết định kia thì hắn cũng chẳng có hứng thú tỷ thí với mấy lão già này.
Đại trưởng lão nói xong liền quay người đi xuống đài, mấy vị trưởng lão khác cũng đi theo.
"Đi thôi."
Dược lão cùng ba người Huyền Không Tử vui mừng đi đến bên cạnh Tiêu Viêm, nhìn bóng lưng của Đại trưởng lão cùng mấy người kia, cười nói: "Chuyện tiếp theo cũng đơn giản hơn nhiều. Việc Liên minh có hy vọng rồi."
Trong phòng nghị sự của Tiểu Đan Tháp, mười mấy vị trưởng lão bao gồm cả ba người Huyền Không Tử chia nhau ngồi xuống. Cả Tiêu Viêm cùng Dược lão cũng tìm một chỗ ngồi xuống rồi đưa mắt nhìn về phía Đại trưởng lão ngồi trên thủ vị.
"Từ xưa đến nay, Đan Tháp luôn ở vị trí trung lập, không nghiêng về bất kỳ thế lực nào. Điều này có thể coi là một trong những quy củ của Đan tháp." Giọng nói bình thản của Đại Trưởng lão chậm rãi vang lên trong phòng nghị sự. "Có không ít trưởng lão đều đưa ra ý kiến phản đối về việc Liên minh lần này. Dù sao, tuy nói rằng Đan Tháp và Hồn Điện có kết thù kết oán sâu đậm, nhưng nếu liên minh thì sẽ phá hỏng quy củ của Đan Tháp."