Nương theo ánh mặt trời ấm áp rực rỡ, mây mù chậm rãi tản ra, chiếu rọi một vùng đất trên đỉnh núi, một tiếng chuông cổ lão du dương cất lên, chậm rãi từ trào dâng trong không gian.
Thời điểm tiếng chuông vang lên, không gian nơi đỉnh núi đột nhiên hơi vặn vẹo, bảy thân ảnh già nua không hề báo trước liền xuất hiện ở một thềm đá trên quảng trường. Khi nhìn thấy bảy vị lão giả này, không ít người trên sân rộng đều khom lưng cúi người thi lễ, đồng thanh nói: "Tham kiến bảy vị trưởng lão."
Ở trong Tiểu Đan Tháp, trưởng lão viện được coi là cơ quan cao nhất, những trưởng lão này tự nhiên là có được địa vị cực cao. Với lại bọn họ phần lớn đều là được lựa chọn từ trong Đan Tháp, thuộc loại người đức cao vọng trọng, vì vậy đối với lời nói của bọn họ, những người bên trong Tiểu Đan Tháp rất tin tưởng.
Tiêu Viêm lẫn trong đám người, ánh mắt nhìn về bảy lão giả kia, tầm mắt chậm rãi đảo qua, cuối cùng dừng lại ở bốn người. Trong bảy người, khí tức của bốn người này vô cùng mạnh, đặc biệt là một vị lão giả với sắc mặt lạnh lùng mặc quần áo bằng vải bố đứng ở giữa càng làm cho Tiêu Viêm chú ý.
"Hai vị trung cấp bán thánh, một vị cao cấp bán thánh, còn có một vị hẳn là Nhị tinh Đấu Thánh sơ kỳ, Đan Tháp có được thực lực này khó trách có thể so sánh với Hồn Điện."
Ánh mắt Tiêu Viêm dừng lại trên người vị lão giả mặc bố y kia, trong lòng thở dài một tiếng. Những thế lực này có thể ở Trung Châu truyền thừa lâu như vậy, thì nội tình trong đó tương đối đáng sợ. Thực lực không đạt được một cấp độ nhất định, căn bản không cách nào biết được sự tồn tại đó.
"Vị bố y lão giả kia là Đại trưởng lão của Tiểu Đan Tháp. Ngoại trừ lão tổ thì hắn hiện giờ là người có quyền quyết định cao nhất ở Tiểu Đan Tháp. Ngay cả ta khi thấy hắn đều phải hành lễ của một vãn bối." Dược lão bên cạnh Tiêu Viêm nhẹ giọng nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm âm thầm tặc lưỡi. Ngay cả Dược lão khi thấy đều phải hành lễ của một vãn bối cũng đủ thấy bối phận của vị Đại trưởng lão này như thế nào. Thật đúng là kh*ng b* a.
Tiêu Viêm ở giữa sân chăm chú nhìn vị bố y lão giả kia. Vị đó tựa hồ cũng có phát hiện, đôi mắt thâm thúy như tinh không liếc nhìn về phía Tiêu Viêm. Trong mắt xẹt qua một chút rung động, hiển nhiên là đã phát hiện ra thực lực chân chính của Tiêu Viêm.
"Linh hồn uy áp thật mạnh!"
Khi ánh mắt của vị Đại trưởng lão kia nhìn tới, Tiêu Viêm hơi nhíu mày. Hắn có thể cảm giác được không gian bốn phía có một lực lượng áp lực vô hình. Loại áp lực này người khác không thể cảm nhận được, chỉ có hắn là đương sự mới có thể cảm nhận rõ ràng. Nhưng may là hiện giờ hắn đã không giống như xưa, áp lực linh hồn của Đại trưởng lão mặc dù khiến hắn có chút áp lực, nhưng không cách nào tạo ra thương tổn gì cho hắn, sắc mặt lập tức trở lại bình thường, không có chút thay đổi nào.