"Lão sư! Sao người lại tới đây?"
Tiêu Viêm ngẩn người trước sự xuất hiện đột ngột của Dược Lão, thanh âm mạnh mẽ lộ ra một chút kinh ngạc bởi vì hắn chưa hề bóp nát quyển trục không gian mà Dược Lão đưa cho.
"Ngươi đến Cổ Vực đã lâu, ta thấy không yên tâm cho nên mới bớt chút thời gian đi tới đây. Không ngờ vừa vặn gặp được ngươi ở chỗ này!"
Dược Lão huyền phù trên không trung, ánh mắt lướt qua Tiêu Viêm. Ngay lập tức, lão liền có chút vui mừng, nói:
"Chỉ mấy tháng ngẳn ngủi, thực lực của ngươi lại có thể tăng lên nhiều như vậy quả thật đã nằm ngoài dự đoán của ta!"
Xa xa, đám người Huân Nhi liền thở phào nhẹ nhõm khi thấy Dược Lão đột nhiên xuất hiện.
"Cốt U! Ngươi dù sao cũng là một lão tiền bối có thanh danh vô cùng lớn tại Trung Châu, nhưng không ngờ hôm nay ngươi lại không biết xấu hổ như thế?" Ánh mắt Dược Lão chuyển dời về phía Cốt U, rồi chậm rãi nói.
"Hừ. Trong mắt Hồn Tộc bọn ta không có hai chữ xấu hổ. Chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ thì chúng ta sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Mà ngược lại, ngươi nói những lời này với lão phu chính là một chuyện nực cười." Cốt U âm trầm cười lạnh.
Nghe vậy, Dược Lão cười nhạt, nói:
"Khi dễ hậu bối thì có bản lãnh gì? Có giỏi thì đánh với ta đây này!"
Da mặt Cốt U khẽ run lên. Hắn với Dược Lão đều là cường giả Bán Thánh, nếu ở trạng thái đỉnh cao thì chuyện thắng thua sẽ rất khó nói. Thế nhưng, với tình trạng hiện tại của hắn mà giao thủ với Dược Lão thì tỉ lệ thắng sẽ không vượt quá ba thành.
"Dược Trần, ngươi chớ nên kiêu ngạo trước mặt lão phu. Cường giả Hồn Tộc bọn ta không phải là thứ mà Tinh Vẫn Các của ngươi có thể sánh được. Nếu lão phu gọi thêm một vị tiền bối ở trong tộc đến nơi này thì liệu ngươi có dám ho he nữa không?" Mặc dù biết bản thân mình vào giờ phút này đánh không lại nhưng Cốt U cũng không tỏ ra yếu thế, lập tức cười lạnh, nói.
"Cốt U! Cổ Tộc ta cũng không ngán bọn ngươi!"
Cốt U vừa mới dứt lời, đám người Huân Nhi đã bay vút tới, đứng phía sau Dược Trần, đồng thời nàng nhanh chóng bóp nát quyển trục không gian đang nắm trong tay. Một luồng sóng khí khuếch tán ra, tạo thành một thông đạo không gian. Ngay sau đó, từ trong thông đạo có một thân ảnh già nua chậm rãi bước ra dưới vẻ mặt khó coi của đám người Cốt U.
"Ha ha! Không nghĩ nơi đây lại có thể náo nhiệt như vậy!"
Nương theo đạo nhân ảnh kia xuất hiện là một tiếng cười nhạt nghe có chút quen tai vang lên.
"Thông Huyền trưởng lão?"
Nhìn thấy thân ảnh đó, Tiêu Viêm liền cảm thấy nao nao trong lòng. Lão giả này chính là Thông Huyền trưởng lão mà lúc trước ở trong Cổ Giới hắn đã từng thấy qua.