Cả không gian vặn vẹo một cách kịch liệt, rồi lập tức bị phong tỏa. Bất cứ một chấn động nào cũng không thể lọt được ra ngoài.
Tiêu Viêm sắc mặt âm hàn, quay đầu nhìn về phía Cửu Phượng thì chỉ thấy sau lưng hắn hiện lên một hư ảnh Thiên Hoàng khổng lồ đang uốn lượn,bao phủ cả bầu trời. Mà lực lượng làm cho phiến không gian bị phong tỏa cũng từ hư ảnh đó phát ra.
"Xem ra tộc trưởng kế tiếp của Thiên Yêu Hoàng Tộc nên tìm người khác để thay thế rồi…."
Thấy ánh mắt âm trầm của Tiêu Viêm đang nhìn về phía mình, Cửu Phượng trong lòng chợt run lên, quát khẽ:
"Hồn Ngọc! Còn không mau ra tay?"
Nghe tiếng quát của Cửu Phượng, khuôn mặt Hồn Ngọc liền trở nên uy nghiêm một cách đáng sợ. Hắn khẽ cười lạnh, rồi mạnh mẽ bóp vỡ quyển trục đang nắm chặt trong tay. Quyển trục lập tức vỡ nát, đồng thời một cỗ sóng khí mãnh liệt cũng theo đó mà khuếch tán ra. Cỗ sóng khí nhanh chóng hướng về phía Cửu Phượng và tiến nhập vào thân thể hắn.
"Ngưng!"
Sau khi hấp thụ cỗ sóng khí, Cửu Phượng liền lấy tay vẽ một đường lên hư không. Ngay lập tức, một khe hở liền xuất hiện, dần dần lan tràn, tạo thành một thông đạo không gian. Bên trong thông đạo mơ hồ truyền ra một khí tức mạnh mẽ giống như giông bão thổi quét khắp bầu trời.
Cảm nhận được khí tức phô thiên cái địa đó, mọi người đều biến sắc mặt, thất thanh hô lớn:
"Cường giả Bán Thánh!"
Tiêu Viêm sắc mặt âm trầm, hóa ra là đám người kia vẫn chưa từ bỏ ý định. Hiện tại bọn chúng đang gọi thêm cường giả trong tộc đến nơi này.
"Không thể để cho bọn chúng thực hiện điều đó được!"
Hàn quang chớp động trong mắt, Tiêu Viêm liền vung tay ngưng tụ hỏa diễm thành một mãnh thú dữ tợn, nhanh như chớp lao tới thông đạo không gian. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Phừng! "
Hỏa thú chợt lóe lên, rồi xuất hiện phía trước thông đạo. Chỉ có điều, hỏa thú chưa kịp bạo phát thì một bàn tay trắng bệch như khô lâu từ trong thông đạo phóng ra, tóm chặt lấy nó. Hắc vụ từ cốt trảo tuôn ra dữ dội, dần dần ăn mòn hỏa thú thành hư vô.
"Khục…Khục! Hồn Ngọc, không ngờ ngay cả ngươi cũng không giải quyết được tên tiểu tử Tiêu tộc kia!"
Phía sau cốt trảo truyền ra một âm thanh già nua kèm theo những tiếng ho khan. Sau đó, từ trong thông đạo có một lão giả mặc áo xám trắng chậm rãi bước ra dưới ánh mắt chăm chú của mọi người
Đây là một lão giả lưng hơi gù, trên tay cầm một cây gậy đầu lâu, hai con ngươi hõm sâu vào trong hốc mắt ánh lên quang mang màu xanh khiến cho người khác nhìn vào đều có cảm giác âm trầm quỷ dị.
"Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn…nếu không thì ta cũng đâu cần phải sử dụng quyển trục không gian làm gì!"
Hồn Ngọc cau mày, sau đó lạnh lùng nhìn về phía Tiêu Viêm, nói: