"Phanh!"
Chưởng ấn màu đen dần vỡ vụn rồi hóa thành hư vô trong ánh mắt chăm chú của mọi người..
"Sao có thể?"
Nhìn Tiêu Viêm tùy tiện vung chưởng cũng có thể phá Diệt Hồn Chưởng của mình, trong lòng Hồn Ngọc cũng cảm thấy khiếp sợ, ánh mắt có phần khó tin nhìn về phía Tiêu Viêm. Uy lực của Diệt Hồn Chưởng thế nào hắn là người rõ nhất. Cường giả Đấu Tôn đỉnh phong bình thường cũng không thể trực tiếp đón đỡ nó, bởi vì trong chưởng ấn còn ẩn chứa lực lượng ăn mòn linh hồn cực âm hàn. Nhưng hắn chẳng thể ngờ rằng chưởng ấn lại không chịu nổi một kích của Tiếu Viêm.
"Người của Hồn tộc chỉ có chút thủ đoạn đó thôi sao?"
Thân hình Tiêu Viêm lăng không mà đứng, cư cao lâm hạ nhìn xuống Hồn Ngọc bên dưới, cười nói.
"Tiêu Viêm, đừng quá kiêu ngạo!"
Hồn Ngọc lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, vô cùng không cam lòng. Hắn biết, nếu Tiêu Viêm không tu luyện dưới Bồ Đề cổ thụ một tháng thì sao có thể là đối thủ của hắn, nhưng bất kể thế nào thì đó cũng là sự thật rồi.
"Ha ha!"
Nghe tiếng quát của Hồn Ngọc, Tiêu Viêm cười lớn. Bàn tay phất ra, hỏa diễm lập tức ngưng tụ thành một cự chưởng lớn chừng trăm trượng chụp về phía Hồn Ngọc như sấm sét.
Thấy Tiêu Viêm động thủ, Hồn Ngọc cũng cắn chặt răng không cam lòng. Hắc vụ trào ra dữ dội, hóa thành từng con hung thú dữ tợn màu đen điên cuồng gào rống rồi lao về phía cự chưởng.
"Bang bang!"
Đối mặt với đàn hung thú màu đen, cự chưởng kia chỉ trực tiếp vỗ xuống. Những nơi cự chưởng đi qua, trên người tất cả hung thú đều bốc lên khói trắng rồi tan biến dưới sức nóng kinh khủng.
"Ngoan cố!"
Thấy thế, Tiêu Viêm cười nhạt vung tay lên. Cự chưởng đột nhiên lóe lên, khi xuất hiện thì đã ở trên đỉnh đầu Hồn Ngọc rồi hung hăng vỗ xuống.
"Ầm!"
Cự chưởng vỗ mạnh lên thân thể không kịp tránh né của Hồn Ngọc. Đấu khí màu đen tràn ngập quanh người hắn bị đánh cho hoàn toàn xơ xác.
"Phụt!"
Đấu khí trong cơ thể Hồn Ngọc chưa kịp hình thành phòng ngự thì đã bị lực lượng nóng rực kia xé rách. Từng luồng kình phong tiến vào thân thể Hồn Ngọc như một đàn rắn độc. Sắc mặt hắn trắng bệch, không kìm được mà phun ra một ngụm máu, thân thể cũng bay ngược về phía sau, cuối cùng va mạnh lên không gian hư vô.
"Hítzz…"
Thấy Tiêu Viêm chỉ dùng một chưởng đã đánh trọng thương Hồn Ngọc, đám cường giả trung lập đứng phía xa đều hít một hơi khí lạnh. Trong lòng cũng thầm cảm thấy may mắn là lúc trước không nổi lòng tham mà nhúng tay vào, nếu không chỉ sợ kết quả sẽ còn thảm hơn cả Hồn Ngọc..