Sau khi Tiêu Viêm mở mắt ra, mảnh không gian tràn ngập khí tức sinh mệnh này đột nhiên xuất hiện một chút dao động kỳ dị...
Mọi người đều nhìn vào đôi mắt đen thăm thẳm bên trong gốc cây cổ thụ. Trong giây lát, tất cả mọi người dường như cảm giác được sự từng trải, nhìn thấu vạn vật trên thế gian. Loại tang thương này, xâm nhập linh hồn của con người, không cách nào giả bộ.
"Tiêu Viêm ca ca..."
Thấy Tiêu Viêm mở mắt ra, trong đôi mắt đẹp của Huân Nhi tràn ngập kinh ngạc cùng vui mừng.
"Ánh mắt của tên này quá dọa người rồi!" Ngược lại với Huân Nhi, đám người Hồn Ngọc liếc nhìn nhau, trong lòng có cảm giác khác hẳn. Trong cảm nhận của bọn hắn, ánh mắt Tiêu Viêm đang nhìn chăm chú vào bản thân mình. Bọn hắn cảm thấy ngay cả linh hồn mình cũng bộc lộ ra trước mặt Tiêu Viêm vậy. Loại cảm giác này làm cho bọn hắn cực kỳ không thoải mái.
Cả mảnh không gian đều im lặng, ánh mắt của mọi người đều nhìn vào Tiêu Viêm đang ở bên trong Bồ đề cổ thụ. Trước kia, chỉ trong sách cổ bọn họ mới thấy được chuyện về người có thể tu luyện dưới cây bồ đề. Bởi vậy, bọn họ hoàn toàn không biết được sau khi tu luyện xong thì sẽ có thay đổi gì.
Ở bên trong Bồ đề cổ thụ, dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, sắc mặt Tiêu Viêm có chút mờ mịt. Ánh mắt chậm rãi nhìn qua mọi người, cuối cùng dừng lại ở đám người Huân Nhi. Đôi mắt tràn ngập tang thương cùng hỗn loạn kia cuối cùng cũng xuất hiện một chút linh động quen thuộc.
"Huân... Huân… Nhi "
Tiêu Viêm chậm rãi mở miệng. Lát sau, từ bên trong Bồ Đề cổ thụ, một thanh âm có chút khàn khàn thậm chí còn có chút già nua, xa xưa khẽ truyền ra. Tất cả những người nghe tới giọng nói này đều không thể nhịn được mà biến sắc. Giọng nói này không hề giống với giọng của Tiêu Viêm lúc trước.
Chẳng qua, sau khi thanh âm kia vang lên thì sự tang thương ẩn sâu trong mắt Tiêu Viêm cũng từ từ thu lại, cho đến khi hoàn toàn biến mất. Loại tang thương này biến mất cực kỳ như chưa từng tồn tại, giống như nó đã hoàn toàn ẩn sâu vào tận trong linh hồn Tiêu Viêm, làm cho người ta không thể tìm ra được nữa.
"Vù..."
Cùng với sự biến mất của loại tang thương kia, Tiêu Viêm ngẩng đầu lên, thở ra một hơi màu xanh biếc. Dưới cái nhìn của mọi người, Tiêu Viêm từ trong Bồ Đề cổ thụ đứng dậy rồi chậm rãi bước ra ngoài…
Khi thân thể Tiêu Viêm chạm vào Bồ Đề cổ thụ thì bên ngoài Bồ Đề cổ thụ bỗng nổi lên từng đợt dao động, mà thân thể Tiêu Viêm thì giống như chất lỏng, chậm rãi từ bên trong Bồ đề cổ thụ đi ra.
" Cuối cùng cũng đã trở về."
Ra khỏi Bồ Đề cổ thụ, Tiêu Viêm mạnh mẽ vươn vai. Tiếng cười nói trong trẻo khiến đám người Huân Nhi thở dài nhẹ nhõm. Thật may, đây là giọng nói trước kia của Tiêu Viêm.