Trong không gian tràn ngập sự sống này, ánh mắt nóng bỏng pha chút ghen tị của mọi người đều nhìn về phía Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng bên trong cổ thụ. Những người có thể tiến đến nơi này tất nhiên đều đã nghe nói về Bồ Đề tam bảo. Mặc dù không có chứng cứ cụ thể về việc ngộ đạo dưới gốc cây Bồ Đề này, nhưng dù sao nó cũng có khả năng mang đến tiềm lực, đủ để khiến cho tất cả mọi người phải phát cuồng.
"Tại sao tên tiểu tử này lại có thể chiếm được tiên cơ như vậy nhỉ?"
Cửu Phượng sắc mặt âm trầm, với tính cách của hắn thì giờ phút này cũng không nhịn được ghen tị. Một chỗ tốt như vậy cho ai thì cho chứ không thể cho tên tiểu tử mà hắn không vừa mắt này được.
Mà lúc này, nụ cười lộ vẻ ấm áp trên khuôn mặt Hồn Ngọc cũng phai nhạt đi rất nhiều. đồng thời không ngừng chà xát ngón tay. Điều này chứng tỏ trong lòng hắn bây giờ đã không còn giữ được bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Vào thời điểm có thể đạt được tiềm lực to lớn thì bất cứ kẻ nào cũng không thể ngồi yên.
"Nếu sớm biết như thế này thì ta đã sử dụng ngọc giản không gian để gọi cưởng giả trong tộc đến đây!"
Giờ phút này trong lòng Hồn Ngọc cũng có chút hối hận, nếu không phải cố kị cường giả Cổ tộc có thể nhúng tay vào thì tại thời điểm đột phá thú triều hắn đã sớm bóp nát ngọc giản không gian để gọi cao thủ trong tộc tới g**t ch*t Tiêu Viêm rồi. Chẳng qua cường giả Cổ Tộc đang đứng về phía Tiêu Viêm cho nên hắn cũng ko dám l* m*ng, bởi hắn thừa biết đám người của Cổ Tộc này cũng có ngọc giản triệu hồi những cường giả ở trong tộc tới nơi này. Đến lúc đó mà xảy ra tranh chấp thì sẽ thành tiện nghi cho những người khác.
Hiện tại, sự hối hận của Hồn Ngọc đã quá muộn màng. Không gian này rõ ràng là một thế giới tự hình thành, mọi dao động cũng là không có cách nào khuếch tán ra, thế nên hắn không thể nào tiếp tục đưa cường giả trong tộc tới đây. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hồn Ngọc ánh mắt hơi lóe lên, rồi đột nhiên nhìn về phía Cửu Phượng. Hai người liếc mắt nhìn nhau và đều thấy được lãnh ý từ trong mắt đối phương. Bất chợt cả hai không để cho người nào phát giác, khẽ gật đầu với nhau.
"Phanh! "
Sau cái gật đầu đó thì đột nhiên Hồn Ngọc và Cửu Phượng di chuyển thân hình, trực tiếp hóa thành hai đạo hắc tuyến, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai xuất hiện dưới Bồ Đề cổ thụ. Sau đó cả hai cùng vận chuyển đấu khí toàn thân, rồi mạnh mẽ xuất ra một chưởng về phía Tiêu Viêm. Nhìn hành động của bọn hắn thì hiển nhiên là muốn cường ngạnh kéo Tiêu Viêm ra khỏi trạng thái ngộ đạo.
"Hồn Ngọc… Các ngươi dám!"
Khi thân hình hai người Hồn Ngọc lao lên thì đám người Huân Nhi cũng đã phát hiện được điều đó. Lập tức sắc mặt của Huân Nhi liền biến đổi, nhanh chóng xuất ra hai đạo chưởng ấn do kim sắc hỏa diểm ngưng tụ mà thành, đánh về phía Hồn Ngọc và Cửu Phượng.