Quang mang trắng xóa tràn ngập tầm nhìn, Tiêu Viêm mờ mịt đứng ở trong mảnh thế giới bị màu trắng bao phủ này, chung quang không có một thân ảnh nào khác, với lại chẳng biết tại sao, trí nhớ của hắn tựa hồ trong lúc này có chút hỗn loạn.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Tiêu Viêm nhíu mày thì thào tự nói. Một lát sau, đột nhiên ngẩng đầu, ở cách hắn không xa, có một vầng sáng. Hắn chần chờ một chút rồi bước từng bước đến gần vầng sáng, sau đó bước vào.
Khoảnh khắc bước vào vầng sáng đó, mặc dù chỉ là một cái chớp mắt thôi nhưng Tiêu Viêm lại cảm giác như mấy chục, mấy trăm năm đã trôi qua vậy. Mà trong này, đầu óc đang có chút mờ mịt của hắn lại đột nhiên chấn động, một mảnh thảo nguyên xanh thắm thay thế cho thể giới trắng xóa kia, xuất hiện trong ánh mắt của hắn.
"Nơi này là... Cổ vực Mãng Hoang?"
Nhìn thấy trước mắt là một mảnh thảo nguyên khổng lồ, Tiêu Viêm mờ mịt lẩm bẩm nói. Trong trí nhớ hỗn loạn, nơi này khiến cho hắn có cảm giác quen thuộc.
Thân thể đứng giữa không trung, mục quang đảo qua khắp bốn phía, vẫn chỉ thấy có một mảnh bình nguyên trống rỗng. Cả thiên địa đều hiện ra một khí tức đầy cô tịch. Nơi này dường như chỉ có một mình hắn tồn tại...
"Grào!"
Ngay lúc Tiêu Viêm đang quan sát thì trong thiên địa đột ngột vang lên một tiếng rống kinh thiên động địa. Thú triều đỏ như máu chợt cuốn tới từ cuối chân trời, qua vài cái chớp mắt đã xuất hiện trong phạm vi trăm trượng. Mùi tanh của máu xộc thẳng vào mũi Tiêu Viêm..
Nhìn hung thú ùn ùn kéo đến, Tiêu Viêm nhướng mày, bàn tay chợt nhấc lên, một luồng năng lượng đáng sợ không cách nào hình dung tràn ra từ lòng bàn tay hắn. Nương theo cỗ năng lượng hủy diệt này phát ra, phàm là hung thú tiến nhập vào trong phạm vi trăm trượng, bất kể thực lực đạt tới cấp độ nào, toàn bộ đều hóa thành tro tàn trong chốc lát. Tiêu Viêm có chút thất thần nhìn thú triều biến mất một mảng lớn kia, chợt kinh ngạc nhìn bàn tay của mình. Loại lực lượng này, cường đại đến mức không thể hình dung. Giống như chỉ cần hắn muốn thì cả mảnh thiên địa này cũng sẽ bị hủy diệt trong nháy mắt.
"Đây là... Lực lượng của Đấu Thánh?"
Tiêu Viêm thì thào tự nói, trong mắt hiện lên vẻ mừng rỡ như điên. Lực lượng này, hắn đã theo đuổi nó nhiều năm như vậy, bây giờ rốt cục đã đạt được sao?
"Grào!"
Khi Tiêu Viêm đang chìm đắm trong cảm giác nhấc tay nhấc chân liền có thể hủy diệt thiên địa thì lại có thêm nhiều tiếng gầm thô bạo vang lên. Vô số hung thú trừng to đôi mắt màu đỏ, không ngừng liều mạng lao đến.