"Phanh!"
Bị trúng nhiều công kích mãnh mẽ như vậy, cái đầu của khôi lỗi Bán Thánh vốn đã bị đánh nứt kia liền nổ tung, thịt xương trắng bệch rơi vãi khắp nơi.
" Rắc rắc!"
Khi đầu của khôi lỗi vỡ vụn thì cánh tay vừa đưa lên lập tức dừng lại. Một dao động kì dị lan ra từ chỗ cổ đã không còn đầu kia, cuối cùng hóa thành hư vô rồi từ từ biến mất. Mà nương theo những điều này, thân thể khôi lỗi liền biến chất với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuối cùng hóa thành bột phấn rơi lả tả xuống mặt đất.
"Phù…"
Kim quang chợt lóe lên, thân hình Tiêm Viêm cũng nhanh chóng thu nhỏ lại. Lau mồ hôi lạnh trên trán rồi liếc mắt nhìn thế cục xung quanh mình. Trừ hắn và Huân Nhi ra, những người khác đều đã bị thương. Mạnh như Cổ Thanh Dương cũng bị nội thương vì ăn một chưởng của khôi lỗi. Nhưng cũng may là có đấu khí mạnh mẽ phòng hộ nên thương thế cũng không nghiêm trọng lắm.
"Thứ này thật khó nhằn…"
Tiêu Viêm cong ngón tay búng nhẹ, từng viên đan dược bay ra từ nạp giới rồi trôi nổi trước mặt mọi người.
"Mọi người mau chóng điều tức đi, ta sẽ hộ pháp." Tiêu Viêm trầm giọng nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Đối với lời nói của Tiêu Viêm mọi người cũng không ai phản đối. Bọn họ đều nhanh chóng nuốt đan dược vào rồi khoanh chân ngồi xuống điều tức thương thế trong cơ thể. Ở một nơi tràn ngập nguy hiểm thế này thì phải luôn giữ cho đấu khí trong cơ thể ở trạng thái tốt nhất mới có thể bảo đảm cho cái mạng nhỏ của mình được.
"Tiêu Viêm ca ca, chúng ta không cần ra tay sao?" Huân Nhi tiến đến bên cạnh Tiêu Viêm, mỹ mâu nhìn về phía những trận chiến khác, nhẹ giọng nói.
Tình hình những chỗ khác cũng không mấy khả quan. Đám người Hồn Ngọc đã có một cường giả Hồn Điện bị khôi lỗi đánh nát tim chết ngay tại chỗ. Nhưng thực lực của họ cũng không hề kém, liên thủ chắt chẽ gắt gao ngăn chặn khôi lỗi Bán Thánh này. Xem tình hình như vậy thì trước sau gì bọn họ cũng sẽ giành được phần thắng. Còn bên đám người Thiên Yêu Hoàng tộc cũng đã xuất hiện thương vong, nhưng vẫn ở trong phạm vi có thể chấp nhận được, bọn họ cũng đã bắt đầu chiếm được thế thượng phong.
Nhưng so sánh với bọn họ thì hai vòng chiến kia lại có vẻ vô cùng thảm thiết. Mặc dù thực lực của bốn đội ngũ này không thấp nhưng lại không phối hợp ăn ý được với nhau. Bởi vậy đã có mấy vị cường giả Đấu Tôn táng thân trong tay khôi lỗi.
"Không cần, chúng ta cứ tự lo cho mình đi đã." Hai mắt Tiêu Viêm hơi lóe lên, chợt lắc lắc đầu nói. Bây giờ cũng không phải là lúc làm việc thiện. Nói cho cùng thì bọn người kia đều là đối thủ cạnh tranh, có khi giải quyết khôi lỗi xong thì họ sẽ âm thầm xuống tay ám hại người vừa rồi mình còn liên thủ. Bởi vậy, không xen vào việc của người khác là tốt nhất. Còn nếu như xảy ra điều gì ngoài ý muốn dẫn đến khôi lỗi kia thất khống mà công kích lung tung thì cũng không đến nỗi khó giải quyết. Trải qua trận chiến vừa rồi, Tiêu Viêm cũng đã rút ra một chút kinh nghiệm với cái gọi là khôi lỗi Bán Thánh này. Mặc dù những thứ này được xưng là Bán Thánh, nhưng sức chiến đấu lại kém cường giả Bán Thánh chân chính quá xa. Nếu không phải như vậy, đám người Tiêu Viêm cũng không thể đem nó chém giết mà không xuất hiện thương vong được.