"Bồ Đề cổ thụ?!"
Lúc Tiêu Viêm còn ngây người nhìn về phía gốc cổ thụ khổng lồ thần bí kia thì mấy người Huân Nhi cũng phát hiện ra. Những tiếng kinh hô không ngừng truyền ra từ miệng họ. Cho dù là người của chủng tộc viễn cổ như họ thì cũng mới nhìn thấy thứ chỉ có trong truyền thuyết này từ sách cổ mà thôi.
"Thật lớn…"
Tiểu Y Tiên thì thầm nói nhỏ. Mặc dù bọn họ còn cách Bồ Đề cổ thụ rất xa nhưng vẫn có thể cảm giác được nó lớn đến mức nào. Những tán cây khổng lò tỏa ra bốn hướng kéo theo bóng râm tràn ngập cả đất trời. Giống như một viễn cổ thánh vật đứng sừng sững trong thiên địa thách thức sự tàn khốc của thời gian, mang theo dáng vẻ tang thương cùng thần dị vô cùng.
"Chỉ sợ đám người Hồn tộc đã đến đó rồi, chúng ta mau đi thôi. "
Tiêu Viêm nhanh chóng điều chỉnh lại tâm tình. Bàn tay vung lên, nhằm hướng cổ thụ mà lao đến. Đám người Huân Nhi phía sau cũng bất chấp việc nghỉ ngơi hồi phục đấu khí, vội vàng thi triển thân hình bắt kịp.
Đám người Tiêu Viêm vừa đi khỏi thì ở trong thú triều lại truyền ra những tiếng gầm rống tức giận. Một đám người nữa cũng chật vật thoát ra khỏi thú triều.
"Đó là Bồ Đề cổ thụ?"
Vừa rơi xuống đất, thân hình còn chưa ổn định thì những người này đã nhanh chóng phát giác được sự tồn tại của gốc cổ thụ. Trong mắt vài người đã xuất hiện tia máu. Lại nhìn thấy đám người Tiêu Viêm đang lao về phía đó thì bọn họ càng không thể kìm nén được nữa. Mặc dù bình tĩnh như Cửu Phượng cũng bất chấp đấu khí tiêu hao, trầm giọng nói: "Đuổi kịp bọn chúng."
"Rõ!"
Nghe vậy, đám cường giả Thiên Yêu Hoàng tộc đều cắn răng gật đầu, vội vàng đuổi theo nhóm người Tiêu Viêm.
"Vù, vù!"
Nghe được những âm thanh xé gió truyền đến từ phía sau, trong lòng Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, tốc độ không hề giảm đi. Ngẩng đầu nhìn về phía Bồ Đề cổ thụ khổng lồ, ở đó như ẩn hiện một luồng uy áp nhàn nhạt khiến trong lòng hắn cũng xuất hiện một chút kính sợ. Đối với thần vật tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng này, bất luận kẻ nào cũng không thể giữ được bình tĩnh.
Tốc độ của nhóm người Tiêu Viêm rất nhanh, mấy ngàn trượng chẳng mấy chốc đã đến. Khi đám người Tiêu Viêm đến gần Bồ Đề cổ thụ thì một đám nhân ảnh cũng xuất hiện trong tầm mắt.
"Hồn Ngọc?"
Thấy đám người phía trước, Tiêu Viêm cũng hơi sửng sốt. Tại sao bọn người kia đã đến trước mà vẫn ở chỗ này chờ bọn họ?
"Mọi người cẩn thận…"
Tiêu Viêm thấp giọng nói, tốc độ cũng từ từ chậm lại. Sau đó, thân ảnh dừng ở một chỗ cách không xa đám người Hồn Ngọc. Tiêu Viêm đảo mắt nhìn xung quanh rồi không kìm được lại nhìn về Bồ Đề cổ thụ.