"Vụt!"
Đám người Tiêu Viêm dữ dội lướt qua không trung. Khi bọn hắn chạy được mấy trăm trượng thì đã gặp đám người Hồn Ngọc. Từ đầu đến cuối bọn chúng cũng không tiêu hao bao nhiêu đấu khí, lại thêm thực lực của mỗi tên cũng không kém. Lúc những người kia bị hung thú tiêu diệt thì bọn họ đã sớm lùi về sau khôi phục nên trạng thái đương nhiên là cực kỳ tốt.
Ánh mắt Tiêu Viêm lướt qua đám người Hồn Ngọc rồi quay đầu nhìn về phía sau. Cách không xa phía sau bọn họ là đám người Thiên Yêu Hoàng tộc do gã tên là Cửu Phượng kia cầm đầu. Phía sau hắn, phần đông cường giả Thiên Yêu Hoàng tộc đang gắt gao hộ vệ. Trong những người này, Tiêu Viêm cũng thấy được Phượng Thanh Nhi. Lúc này nàng cũng đã tỉnh lại, mặc dù dấu tay đỏ tươi vẫn còn in trên má nhưng ít ra cũng giữ được mạng.
Khi Tiêu Viêm đang dò xét thì bất chợt Phượng Thanh Nhi cũng nhìn về phía hắn. Bốn mắt nhìn nhau, hàm răng trắng ngà của Phượng Thanh Nhi hung hăng cắn chặt lại. Nhưng lúc này đây nàng đã thu liễm hơn rất nhiều, không dám biểu lộ hận ý lên mặt một cách trắng trợn như trước nữa. Xem ra một cái tát lúc nãy của Tiêu Viêm đã làm nàng tỉnh ra rất nhiều.
Đối với Phượng Thanh Nhi, Tiêu Viêm lại không mấy lưu tâm nữa. Mặc dù thực lực nàng không kém nhưng thành tựu sau này tất sẽ có hạn, cũng chẳng phải mầm họa gì lớn.
Phía sau đám người Thiên Yêu Hoàng Tộc lại tiếp tục có vài ba tốp người theo kịp. Bọn người này thực lực cũng không tầm thường, hơn nữa nhìn bộ dáng còn khá chỉnh tề như vậy rõ ràng là khá hiểu biết về thú triều. Bởi vậy nên cũng không bị hao tổn bao nhiêu đấu khí.
"Hiện giờ vẫn còn đang ở bên trong thú triều, không chừng phía trước còn có hung thú mạnh mẽ hơn nữa." Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn phía cuối bình nguyên hắc ám. Dường như thú triều ở đây đã thưa thớt hơn rất nhiều, có lẽ đây đã là điểm cuối rồi. Nhưng nói không chừng nơi này còn có một số hung thú thực lực mạnh mẽ rất khó đối phó. Đoạn đường vừa rồi, số hung thú họ thấy tuy không ít nhưng còn chưa có con nào mạnh hơn Ngũ tinh Đấu Tôn.
"Grào!"
Khi Tiêu Viêm đang trầm tư suy nghĩ thì nhiều tiếng rống thô bạo lại vang vọng ở xung quanh một lần nữa. Hắn chợt cảm giác được một sự áp lực lên bao trùm lên không gian nơi đây.
"Đám người phía sau đã bị giải quyết hết rồi sao?"
Tiêu Viêm trầm mặc. Ở trong đó, ít nhất vẫn còn có hơn mười cường giả Đấu Tôn, nhưng với số lượng kinh khủng của thú triều thì cho dù bọn họ có đông hơn gấp hai hay ba lần thì cũng giống như châu chấu đá xe mà thôi. Bị giết hết lúc nào hoàn toàn chỉ là vấn đề thời gian, nhưng điều làm cho Tiêu Viêm cảm thấy lo lắng chính là tại sao lại nhanh như vậy?