Ánh mắt yêu dị màu xanh biếc ước chừng nửa trượng hiện lên trong hai mắt của Thiên Ma Mãng khổng lồ. Ba đóa hoa xanh biếc tức tốc xoay tròn, tỏa ra từng luồng ma lực kì dị làm cho sát khí cùng sự thô bạo trong mắt Thiên Ma Mãng dần dần giảm xuống.
Nhìn thấy một màn này, Tiêu Viêm cũng trở nên nhẹ nhõm, Bích Xà Tam Hoa Đồng của Thanh Lân quả thật là có lực khống chế rất mạnh đối với một vài ma thú xà hệ. Chỉ có điều hắn vẫn chưa thực sự yên tâm lắm. Với thực lực của hắn bây giờ chưa chắc có thể khống chế viễn cổ Thiên Ma Mãng. Dù sao, thực lực của con hung thú này cũng đã đạt tới Ngũ Chuyển Đấu Tôn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
"Tê."
Song, ngay khi Tiêu Viêm đang mải suy nghĩ thì thân thể to lớn của Thiên Ma Mãng đột nhiên run lên, rồi phun từng luồng hắc vụ kinh khủng tràn ngập ra xung quanh, mà sát ý vốn đang giảm bớt trong ánh mắt đã được thay thế bằng vẻ giãy dụa. Xem ra nó đã nhận ra ý đồ của Thanh Lân cho nên mới lập tức điên cuồng phản kháng.
Mãnh thú đã tu luyện tới mức này cho dù trí tuệ thấp thì cũng không có khả năng bị thu thập một cách dễ dàng.
"Súc sinh này quả nhiên khó đối phó."
Nhìn thấy viễn cổ Thiên Ma Mãng vẫn có thể dùng lực lượng của chính bản thân để chống lại Bích Xà Tam Hoa Đồng, Tiêu Viêm trong lòng cả kinh, mạnh mẽ tung ra một quyền. Một mảng lớn dị hỏa bùng phát, quấn lên thân thể của viễn cổ Thiên Ma Mãng làm cho mấy luồng hắc vụ kia nhanh chóng bốc hơi.
"Ngăn nó lại!" Tiêu Viêm vừa xuất thủ vừa quát khẽ.
Nghe được tiếng quát của Tiêu Viêm trên bầu trời, Thải Lân liền biến thành Thất Thải Thôn Thiên Mãng rồi đột ngột đứng lên, bạo phát ra một cỗ uy áp vô hình trút hết lên người viễn cổ Thiên Ma Mãng. Áp chế từ sâu trong linh hồn lập tức làm cho hắc vụ trên thân thể của Thiên Ma Mãng nhanh chóng trở về cơ thể.
Cùng lúc đó, đám người Tiểu Y Tiên, Vân Vận cho đến Thanh Thành trưởng lão cũng phát ra từng sợi tơ đấu khí khổng lồ giống như dây thừng trói lấy viễn cổ Thiên Ma Mãng.
Có nhiều người áp chế như vậy, cho nên mặc dù thực lực viễn cổ Thiên Ma Mãng có cường hãn đến mấy thì trong nhất thời cũng không giãy dụa được, trong miệng không ngừng truyền ra tiếng gầm dữ tợn, làm cho cả ngọn núi chấn động một hồi.
"Thanh Lân…mau lên!"
Cảm nhận được viễn cổ Thiên Ma Mãng đang điên cuồng giãy dụa, Tiêu Viêm gấp rút quát.
"Vâng."
Thanh Lân khẽ gật đầu rồi hít sâu một hơi, hai tay nhanh chóng kết lại như một đóa hoa sen nở rộ, đồng thời thủ ấn kết thành một ấn kết khác, mơ hồ truyền ra một tiếng gầm nhẹ cực kỳ trầm thấp.